Những bài thơ hay ca ngợi vẻ đẹp Đà Lạt mộng mơ

October 2, 2014
Chủ đề này mình dành để tuyển tập những bài thơ hay nhất ca ngợi vẻ đẹp của thành phố mộng mơ - Đà Lạt (Lâm Đồng).
Những bài thơ hay ca ngợi vẻ đẹp Đà Lạt mộng mơ

ĐÀ LẠT TRONG ANH

Tác giả: Chưa rõ
Anh đi về phía sương mù
Người ơi, Đà Lạt cuối Thu sững sờ
Cúc quì vàng một trời mơ
Màu hoa nắng ấy gọi thơ cất lời

Khoác hờ vai gió mây trôi
Giấu trong nhau cả một thời yêu thương
Đắm trong Đà Lạt ngát hương
Bao nhiêu đôi lứa đã vương tơ lòng

Núi giờ có nợ nhau không
Mà khao khát để đồi thông thất tình
Đắm trong Đà Lạt lung linh
Mắt hoa phượng tím nhắc mình nhớ em

Đắm trong Đà Lạt - trăng đêm
Chợt nghe phố núi êm đềm dâng hương
Tìm em, lạc mấy nẻo đường
Anh nhờ đồi dốc khói sương dắt mình.
LIÊN KẾT ĐƯỢC TÀI TRỢ




CẢNH ĐÀ LẠT

Tác giả: Chưa rõ
Trên ngọn dốc nắng vờn lên lá
Dưới chân đèo mưa thả xuống rừng
Chật vật leo đến lưng chừng
Lang Biang chinh phục, nghe mừng mông lung!

Núi cao chót vót cùng sương mỏng
Sông thấp lè tè với nắng thưa
Bên mưa bên nắng đong đưa
Lòng người bất chợt lúc thưa lúc dày!

Hồng huyết dụ, lòng đầy thắm thiết
Mi mo sa, dạ xiết hân hoan
Ngàn hoa tươi đẹp giao loan
Lòng người thơ thới, rơi ngàn sầu bi !

Vùng đồi núi chân đi căng mỏi
Chốn cao nguyên mắt dõi mệt đờ
Được mùa hoa bướm lượn lờ
Bức tranh lãng mạng, hồn thơ gọi mời

ĐÀ LẠT PHỐ THƯƠNG

Tác giả: Trần Tuấn Anh
Lặng nhìn thương giọt mưa rơi..
Lòng ai thương nhớ bóng người phương xa.
Thông reo như khúc tình ca..
Nhớ mong ngày tháng...đợi chờ vấn vương

Phố xa nên cứ nhớ thương
Đồi cao..gió lộng sương rơi mơ màng
Nhớ ai dáng nhỏ dịu dàng
Thiết tha tôi tiếng lang thang câu tình

Nhớ nhau mấy thuở tình mình...
Lòng thương ai thấu.. câu tình gọi nhau.
Núi cao sương thắm má đào
Lặng yên anh nhớ.. ngọt ngào môi em..

Chiều thu gió thổi bên thềm
Sương rơi ướt đẫm bên thềm ru êm.
Vấn vương tóc phủ vai mềm..
Tiếng chuông thương nhớ nhà thờ gọi ai

Chân buồn đếm bước u hoài
Kết hoa chờ đợi..ngóng trông gọi mời
Đà Lạt ơi...người ở phương trời
Cho tôi tiếc nuối tình người với tôi..
  1. BÀI THƠ: NỢ ĐÀ LẠT
    Còn nợ nhau bao nhiêu lời xin lỗi.
    Đã qua rồi da diết mãi không thôi.
    Lúc đơn côi lại hận kẻ trên đồi.
    Cho rồi nhận mân mê tình suy ngẫm.
    Còn nợ nhau lời hẹn hò không với tới.
    Đã qua rồi không trách móc xa xôi,
    Lúc đang yêu ta mong mỏi bao điều.
    Sương mất hút, tình không thò ra trong nắng.
    Màu Lam hởi sao trông buồn đến thế.
    Cứ tô hoài ta không thấy xanh tươi.
    Đúng ra yêu thời khắc ấy đâu nhiều.
    Không ước lệ đâu phải tình-mà là gió.
    Sao hòi đó ta để nợ nhau nhiều thế?
    Để bây giờ ta muốn trả mãi không thôi?
    Gió yêu mây thì ta đã biết rồi.
    Còn ta nợ, ai biết dùm ta nhỉ!?
    Chiều hôm đó đi một mình không nghỉ.
    Mưa đổ rồi vào lối nhỏ tâm lơi?
    Ở nơi xưa như không có lời mời.
    Ta chưa trả coi như là ta nợ.
    Hôn ngây ngất nợ em hàng thế kỷ
    Chốn du tình hoa mỹ biết bao nhiêu.
    Góc thông xưa đã thả hết tơ chiều.
    Em khép lại mộng tình bên ghế đá.
  2. Hoàng Thanh Tâm ĐƯA NHAU BỐN MÙA
    Đưa nhau về mùa xuân
    Khi mai vàng chớm nở
    Khúc xuân tình em hát
    Trời lồng lộng xuân hồng.
    Đưa nhau về mùa hạ
    Khi mùa xuân đi qua
    Hát nỗi buồn hoa phượng
    Ru nhau tuổi học trò.
    Đưa nhau về mùa thu
    Đà Lạt ngậm sương mù
    Đồi Cù gió thông reo
    Ru nhau khúc hát thu.
    Đưa nhau về mùa đông
    Trời lập đông lành lạnh
    Cà phê sáng mai hồng
    Tan nỗi buồn đêm đông.
    Đưa nhau về bốn mùa
    Đời xuân hạ thu đông
    Nhớ nhớ thương nát lòng
    Hỡi anh có biết không.
  3. BÀI THƠ: ĐÀ LẠT MỘNG VÀ HOA
    Đưa em dạo phố sương mù
    Hiu hiu gió thổi mây mù bay bay
    Đà Lạt phố núi chiều nay
    Hoa vàng trải lối hương bay nồng nàn.

    Dã quỳ kêu hãnh sắc vàng
    Hoa cúc đại đóa dẫn mùa thu sang
    Phăng- xê tím thẫm hôn hoàng
    Đồi Cù lộng gió nắng vàng thông reo.

    Cam Ly thác đổ trên đèo
    Langbiang nhớ xóm nghèo vườn hoa
    Sương giăng mây trắng là đà
    Màu hoa Đà Lạt mộng hoa chập chùng.

    Tình yêu Than thở thủy chung
    Hồ Xuân Hương nhớ trùng trùng cao nguyên
    Đà Lạt nợ Đà Lạt duyên
    Đà Lạt hương sắc nghiêng nghiêng Sài Gòn.
    (Hoàng Thanh Tâm)
  4. BÀI THƠ: THĂM ĐÀ LẠT
    Đường lên Đà Lạt sáng nay
    Cờ đỏ sao vàng phấp phới bay
    Xe chạy thành dòng như nước chảy
    Đồi thông dào dạt gió cùng mây.!
    Anh đã về đây lại đến đây
    Hồ Xuân dạo bước mây trắng bay
    Anh gửi đôi lòi vào trong gió
    Chuyển đến cho nàng những đắm say.,
    Một năm về trước cũng nơi này
    Đồi thông thoang thoảng hương cỏ may
    Cùng em dạo bước đi trong nắng
    Hồ Xuân soi bóng tay nắm tay.!
    Anh lại về đây lại đến đây
    Vẫn đồi thông đó vẫn rừng cây..
    Tình em đã bay vào trong gió
    Ngơ ngẩn mình anh..đám cỏ may..!!!
    (Phạm Ngọc Toàn)
  5. ĐÀ LẠT: MỘT NGÀY BỖNG NHỚ
    Nhấp nhô đồi, nhấp nhô mái ngói
    Con dốc dài con dốc quá cao
    Anh rã rời chân theo chiều quá vội
    Thung lũng Tình yêu còn ở tận nơi nào
    Bỗng nhiên phố đêm nay se se lạnh
    Vẫn xôn xao hoa làm chợ lắm sắc màu
    Quán nhỏ, phượng tím nghiêng một nhánh
    Cho tình cờ ta lại quen nhau
    Nụ cười ai như sao rơi đáy mắt
    Tóc che nghiêng cho phố dịu dàng đêm
    Anh giật mình con tim se thắt
    Bởi hôm nào anh có bỗng nhiên em
    Hồ Xuân Hương thoáng lung linh huyền ảo
    Giấc mơ nào ùa lại quá hồn nhiên
    Em cứ thẹn thùng vân vê tà áo
    sợ mai này anh tiếc nuối sầu miên
    Không thể mang theo cả đêm Đà Lạt
    Anh đi về nỗi nhớ một mình thôi
    Chút kỷ niệm rót vào hồn đắng chát
    Nhánh phượng buồn tím ngát bỗng nhiên rơi....
    (Nguyễn Ngọc Hùng)
  6. BÀI THƠ: ĐÀ LẠT CUỐI THU
    Về từ độ ấy cuối thu
    Đà Lạt ơi vẫn sương mù trong ta !
    Ắp đầy thành phố màu hoa
    Nhắc lòng ta nhớ chiều xa bồi hồi
    Ơ kìa mây trắng lặng trôi
    Lời ca ai hát mình tôi nhớ thầm…
    Giấu lòng vào chốn lặng thinh
    Đà Lạt ơi, nỗi nhớ duyềnh trong tim.
    (Hồng Liễu)
  7. BÀI THƠ: ĐÀ LẠT, ANH YÊU EM
    Anh đã đến , ra về và để lại
    Trái tim mình cho Đà Lạt mộng mơ
    Đà Lạt nên thơ với buổi sáng sương mờ
    Đà Lạt tím, Đà Lạt buồn , níu lòng ngưởi thương nhớ
    Đà Lạt mở lòng đón những kẻ chưa quen
    Con dốc dài leo mỏi cả chân em
    Chùm phượng tím bên nhà ai mới nở
    Mimosa mãi thẹn thùng muôn thuở
    Bên nụ hồng e ấp nét trinh nguyên
    Sắc đỏ, vàng , hồng, trắng , tím đan xen
    Ngôi chùa nấp bên tán rừng thông vắng
    Em duyên dáng bên vườn dâu trĩu nặng
    Răng trắng ngà cắn ngập trái tươi ngon
    Môi em hồng chín mọng chẳng cần son
    Chiều dạo phố quanh bờ hồ anh ngắm
    Măng -tô hồng làm cho lòng ai ấm
    Em qua đường khăn lụa trắng bay bay
    Tâm hồn anh cứ thế ngất ngây say
    Em , Đà Lạt tình yêu vừa chín ngọt
    (Thanh Xuan)
  8. BÀI THƠ: CHUYỆN TÌNH MIMOSA
    Xuân năm ấy, ta lên Đà Lạt
    Tình đang nồng, em khác gì hoa
    Lối về ngập Mimosa
    Màu vàng choáng ngợp như là màu yêu...
    Tay trong tay một chiều bên dốc
    Hoa bay bay vướng tóc người yêu
    Nụ hôn theo gió liêu xiêu!?
    Chuyện tình kể lại,anh chiều ý em...
    Trời Sydney màn đêm thao thức(1)
    Nàng tiểu thư rạo rực áo xiêm
    Yêu nhau nên phải đi tìm
    Đôi tình nhân ngắm màn đêm xuống dần...
    Chàng là một ngư dân hiền hậu
    Đã đẹp trai rất đỗi thông minh
    Còn nàng nhan sắc khuynh thành
    Con nhà gia thế trâm anh sang giàu!!
    Đôi uyên ương yêu nhau từ đấy
    Nào ngờ đâu sóng dậy vườn tình
    Chọn người hộ đối môn đăng
    Làm sui Bá Tước cho bằng người ta...
    Bị ngăn cấm lệ hoa tuôn chảy
    Sầu tương tư đong mấy cho vừa?
    Vườn yêu tơi tả gió mưa
    Xe hoa lăn bánh cho vừa lòng ai!!
    Quá tuyệt vọng, chàng trai bỏ xứ
    Lên núi cao chăm giữ rừng cây
    Cam tâm sống phận lưu đày
    Ngỡ là người ấy đổi thay mất rồi...
    Đêm tân hôn, than ôi, hồn vỡ!
    Tân giai nhân rất nhớ người yêu
    Một liều ba bảy cũng liều
    Áo hồng trút bỏ, chạy theo tiếng lòng...
    Trên đỉnh núi lửa hồng bùng phát
    Chàng trai kia chết ngạt giữa rừng
    Đến nơi, nước mắt rưng rưng
    Ôm người tình cũ không ngừng lệ rơi...
    Gặp nhau chẳng một lời trăn trối
    Trách trời kia vật đổi sao dời
    Cùng nhau từ giả cõi đời!
    Đôi uyên ương đã về nơi Địa Đàng!!
    Mảnh đất ấy hoa vàng chợt nở
    Mùi thơm như hơi thở người tình
    Mimosa được đặt tên
    Mối tình lãng mạn vững bền thủy chung...
    Chuyện kể rồi,anh hôn một cái
    Mimosa nhớ mãi nghe em
    Hoa vàng đem ướp vào tim
    Ai lên Đà Lạt đều quên đường về...
    1.Mimosa (trinh nữ hoa vàng)thân mộc,họ mắc cỡ,có xuất xứ từ thành phố cảng Sydney nước Úc du nhập vào Việt Nam.Truyền thuyết kể lại có cô con gái nhà quyền quý yêu một thanh niên nghề biển đẹp trai thông minh nhưng gia đình bắt phải làm dâu một vọng tộc khác.Chàng trai buồn tình lên rừng chăm sóc cây cối và muôn thú để quên đi mối tình tuyệt vọng.Riêng cô gái,trong đêm tân hôn đã bỏ trốn đi tìm người yêu.Nhưng buồn thay,một trận hỏa hoạn đã cướp đi sinh mạng người tình.Ôm thi thẻ chàng trai,cô gái đau đớn và chết theo chàng.Vùng đất đó,đột nhiên mọc lên loài cây lạ có hoa màu vàng rất đẹp và mùi thơm rất đặc trưng.Dân bản địa thương tình đặt tên là hoa Mimosa.
    TIỀN GIANG
  9. BÀI THƠ: ĐÀ LẠT TRONG TÔI
    Đà Lạt một sáng tinh mơ
    Bước chân xuống phố hồn thơ mơ màng
    Thoát nghe tim đập rộn ràng
    Cất lên tiếng gọi mơ màng tình say
    Đây hồn than thở ngất ngây
    Đây đồi hai mộ vẫn đầy nét xuân
    Đây bước chân kẻ phong trần
    Lang thang cõi mộng, tình trần đa đoan
    Thông reo, gió gọi mây ngàn
    Cam ly réo rắt, nhịp đàn ái ân
    Xuân Hương sóng gợn xa gần
    Parenn dốc thẳm bước chân dập dồn
    Lòng nghe thoáng chút bồn chồn
    Cất lên tiếng gọi... Mơ hồ người ơi ...
    (Minh Nguyệt)
  10. BÀI THƠ: THIÊN TÌNH SỬ LANGBIANG
    Đã đôi lần tôi ghé đến quê em
    Đà Lạt mộng mơ sương giăng khói tỏa
    Đứng giữa cao nguyên bồng bềnh mây gió
    Nghe kể về thiên tình sử Lang- Biang…
    Câu chuyện tình chàng người Lát tên K’Lang
    Và nàng sơn nữ tên H'Biang xinh đẹp
    Nghiệt ngã thay tình yêu không được phép
    Bởi cản ngăn định kiến của buôn làng...
    Một buổi sáng sương mờ vẫn chưa tan
    Chàng Lang đi săn còn nàng Biang hái thuốc
    Chàng dũng cảm cứu nàng khỏi móng vuốt
    Của bầy thú hoang định hãm hại nàng
    Tình cờ quen nhau nàng đã mến chàng
    Và K’lang cũng thấy lòng xao xuyến
    Tay trong tay bịn rịn đầy lưu luyến
    Những thẹn thùng chớm nở khó mà quên
    Từ gặp gở và sinh lòng cảm mến
    Họ yêu nhau thật say đắm ngọt ngào
    Thề trọn đời sẽ luôn mãi bên nhau
    Tình yêu đầu gửi trao lời hẹn ước
    Nhưng lời nguyền đã có từ đời trước
    Giữa hai bên truyền kiếp mối thù hằn
    Hai bộ tộc đã kiên quyết cách ngăn
    Và trừng phạt không được bên nhau nữa
    Tình yêu đẹp với lời thề đã hứa
    Họ vẫn quyết tâm tìm đến với nhau
    Bỏ buôn làng trốn lên đỉnh núi cao
    Không ai biết và kết thành chồng vợ
    Những tháng ngày hạnh phúc không lo sợ
    Chàng đi săn còn nàng hái quả rừng
    Tưởng hạnh phúc sẽ đẹp mãi không dừng
    Nhưng định mệnh thật sao mà có lỗi
    Nàng bị bệnh chữa trị hoài không khỏi
    Nên chàng Lang phải quay lại buôn làng
    Báo mọi người để tìm cách cứu nàng
    Nhưng buôn làng lại nhẫn tâm truy đuổi
    Chàng và nàng cùng chạy lên đỉnh núi
    Đến vực sâu là đã hết đường rồi
    Nàng quỳ xuống xin cha tha thứ tội
    Nhưng dân làng nhất quyết chẳng chịu nghe
    Lễ giáo phong kiến tục lệ khắt khe
    Bắn tên độc buộc K’Lang phải chết
    Nàng Biang bay người ra che hết
    Giọt máu hồng ướt đẫm cả ngực nàng
    Chàng K’Lang đau xót bàng hoàng
    Ôm xác vợ mà khóc trong tiếc nuối
    Nước mắt chàng đã chảy thành dòng suối
    Mà ngày nay tên là suối Dankia
    Rồi chàng Lang cũng đã mãi đi xa
    Bên cạnh nàng với tình yêu bất tử
    Lang- Biang đã trở thành thiên tình sử
    Cho tình yêu đẹp mãi đến muôn đời.
    (Đệ Nhất Hoa)
  11. BÀI THƠ: CHIỀU ĐÀ LẠT
    Chiều Đà Lạt hoàng hôn
    Tím chân đồi bảng lảng
    Một mình rừng thông vắng
    Thẫn thờ tôi mình tôi
    Nghe mơ màng tiếng suối
    Như lời kẻ xa nhà
    Gió chiều ngân nga hát
    Đà Lạt chìm thu ca
    Thung lũng tình yêu nhớ
    Mưa lất phất tìm về
    Đôi tình nhân bên dốc
    Lời yêu thầm lắng nghe
    Lá vàng rơi thềm vắng
    Dã quỳ bừng sắc hương
    Kìa đồi thông hai mộ
    Gọi đêm về mượt sương.
    (Hồng Liễu)
  12. BÀI THƠ: ĐÀ LẠT CHIỀU TÀ
    Chiều tà bên gốc thông già
    Ngắm lá lá rụng ngắm hoa hoa tàn
    Ngắm người, người ngoảnh mặt ngang
    Ngắm mây mây cũng vội vàng bay qua !
    Trước sau chỉ một mình ta
    Có nên đi tiếp hay là dừng chân?...
    (Duy Son)
  13. Thế Nhiêu
    ĐÀ LẠT MỘNG MƠ
    Đà Lạt thành phố mộng mơ
    đồi thông hai mộ mông lung nỗi niềm
    trên cao thiền viện Trúc Lâm
    Dưới là ngọn thác CamLY xuôi dòng
    Hoàng hôn thung lũng tình yêu
    càng thêm huyền ảo nên thơ hữu tình
  14. Phuong My
    Nếu thành phố này là nơi em đã sống
    Tôi xin làm người khách vãnh lai
    Đến bên em khi bóng chiều tà
    Và trở về khi tâm hồn đã chết
    Đà Lạt ơi hai tiếng gọi thân thương
    Tôi xin giữ tấm chân tình nơi ấy.
  15. Tinh Nhu Ho
    MỘT THOÁNG MỘNG MƠ
    Tôi yêu Đà Lạt mộng mơ.
    Chiều về gió hát bên bờ thông reo.
    Gặp em ở giữa lưng đèo.
    Nụ cười tỏa nắng cheo leo giữa trời.
    Dã qùy nở khắp muôn nơi.
    Vàng tươi trong gió rạng ngời dáng xinh.
    Cạnh em tôi cũng một mình.
    Tôi lên em xuống ngước nhìn rồi thôi.
    Trên trời mây trắng nhẹ trôi.
    Em đi xa khuất mỗi tôi...đứng nhìn!
  16. BÀI THƠ: ĐÀ LẠT TRONG MƠ
    Đà lạt mộng mơ phủ hơi sương
    Thấp thoáng bóng ai hồn ngẩn ngơ
    Huyền ảo lung linh tình như thơ
    Kìa tình nhân đắm đuối bên hồ
    Thả hồn phiêu du trong đêm vắng
    Như ánh sao khi mờ khi tỏ
    Để đôi uyên ương khua mái trèo
    Lướt nhẹ trong sương về bến mơ...!!!
    NXT
  17. BÀI THƠ: NỤ HÔN ĐÀ LẠT
    (Bài thơ tặng Vợ)
    Năm ấy ta về Đà Lạt để ngắm hoa!
    Thiên tình sử đang đi vào chương cuối!
    Tay trong tay anh không ngừng bối rối!
    Biết chọn gì, hoa Đà Lạt hay em?
    Men tình nồng đã ngấm vào tim!
    Phía sau lưng, thác Cam Ly trắng xóa!
    Em để mặc hương tình bay theo gió!
    Khiến một trời mê đắm bủa vây anh!!
    Bên kia đồi rợp bóng thông xanh!
    Một con đường nhỏ đầy hoa Panse tím!
    Cành Dã Quỳ che nụ hôn ngọt lịm!
    Mới chỉ hai ngày,Đà Lạt biết mình yêu!!
    Mai ra về giữ lại được bao nhiêu!
    Sự quyến rủ của mùa Xuân Đà Lạt?
    Những cánh hoa Đào tỏa mùi hương thơm ngát!
    Lên xe rồi,anh vẫn ngỡ... còn hôn!!
    Hoa Đà Lạt hay em đã bắt mất hồn!
    Khiến vần thơ anh đến giờ còn xao xuyến?
    Ngắm hoa nhớ người tâm hồn lưu luyến!
    Ta đi rồi đất ấy biến thành hoa...
    TIỀN GIANG (Võ Thanh Phong)