Thơ tình hay về mùa Thu (Tự sáng tác mới nhất)

October 2, 2014
Những vần thơ hay viết về mùa Thu của các bạn thành viên tự sáng tác và chia sẽ.

Thơ tình hay về mùa Thu - Tự sáng tác mới nhất

BÀI THƠ: THU ẤY
Thơ: Cao Hằng
Cơn mưa lạnh chiều thu về hối hả
Nên cuối đường ai đó đã không qua
Réo rắt tim trong phút chốc lệ nhoà
Em chột dạ thấy xa xôi quặn thắt

Mới ngày nào giữa thu trời trong vắt
Bàn tay nào còn ôm chặt bờ vai
Trao men nồng với ước nguyện không phai
Quyện hơi thở cả ngày dài thu ấy

Thu lại đến nhưng nơi này vẫn vậy
Ai hiểu lòng em đầy rẫy hư không
Phút yêu thương cùng những bước phiêu bồng
Nay chẳng thấy để chờ trông, lẻ bạn

Ai đó hỡi có khi nào đã chán
Để lối xưa rêu phủ vạn canh trường
Để nỗi lòng ai cứ mãi buồn vương
Xin trở lại cho má hường em thắm!





HOÀI CẢM SẮC THU

Tác giả: Bùi Đức Ánh
Mùa thu chấp chới đầu cành
Lá vàng thay chỗ lá xanh đợi chờ
Gió heo may gọi câu thơ
Điệu vần lơi lả giữa ngơ ngẩn chiều

Biết người đã phía liêu xiêu
Biết đời đã phía hắt hiu tuổi mòn
Nhớ nhau một thuở phấn son
Nhớ nhau phiền muộn để còn nhớ nhau.

GIỌT MƯA THU

Tác giả: Phượng Hồng
Lóng lánh là em trong ngần mát dịu
Ngọc của trời rơi lạc cõi trần gian
Em mang theo giấc mộng tự thiên đàng
Gieo êm ả…phím đàn ngân dìu dặt

Em thánh thót lời tự tình trầm mặc
Lắng tiếng ru hòa điệp khúc thu hoài
Ta đi giữa ngàn lá vàng, mưa bạc...
Hạt thơ bay theo cánh gió muôn chiều

Em có phải tình thu từ huyền thoại
Giọt lệ buồn nghiêng lá đổ chiều buông
Khiến thức giấc vạn sắc màu tươi thắm
Để loài người yêu mãi giọt hư không...

Thơ hay về mùa Thu

ĐÊM THU

Tác giả: Trần Anh Thư
Nhạt ánh hoàng hôn bởi sắc Thu,
Buông rèm khói tỏa với sương mù
Bềnh bồng trắng xóa mây che phủ
Lãng đãng lam mờ quyện gió ru
Nắng đã tàn rơi vương lối cũ
Đêm liền vướng đọng vẻ thâm u
Đâu đây cảnh vật như chìm ngủ
Trắc ẩn tơ lòng kẻ vọng phu!





DÁNG THU

Thơ: Như Khúc Tình Ca
Lạc bước thu về mang dáng ai
Theo làn gió nhẹ giấc mơ dài
Ảo ảnh tìm về trong miền nhớ
Dáng xưa ẩn hiện giấc mơ say
Anh đã gặp em nơi chốn này
Nét buồn duyên ấy chẳng nhạt phai
Vẫn đôi mắt ướt vương màu lệ
Vẫn dáng liễu gầy rũ hồn say.

Thơ tình mùa Thu

THU BÔNG

Tác giả: Phạm Hồng Thái
Thu rằng, chín nắng lá vàng rơi
Gió gợi bông hanh rét tới rồi
Thu nhé! Đông về đơm tuyết đấy
Thu à! Xuân tới thắm tình thôi
Thu sang dưỡng hạt sinh chồi lộc
Thu tiếp lưu cành ủ lộc phôi
Hạnh phúc vui tràn theo khát ước
Cùng Thu cúc nở rực khung trời.

Thơ mùa Thu tự sáng tác

THU CẢM

Tác giả: Lá Diêu Bông
Có phải Thu buồn, lá rụng rơi
Mà sao gió cũng hắt hiu rồi
Thu ơi! Cúc nở vui mừng đấy
Thu hỡi! Quỳ khai rộn lắm thôi
Thu chớ chao lòng khi lỗi hẹn
Thu đừng xót cảnh lúc chia phôi
Dấu xưa dẫu úa mờ nhân ảnh
Cũng dạo cùng Thu một góc trời.

THƠ NGŨ ĐỘ THANH: BÓNG NGÃ CHIỀU THU
Thơ: Nguyễn Minh Tuấn
Trả lại người xưa những tấm hình
Ghi nhiều kỷ niệm tháng ngày xinh
Đây bờ biển đẹp ngời ân sóng
Đấy cảnh Hồng tươi nặng nghĩa tình
Mỏi rã mi nhòa quê cách biệt
Đau tràn ngõ nhỏ xóm chờ rinh
Nay từ giấc mộng hoang tàn cũ
Bóng ngả chiều thu vẫn một mình.





NHẠT SẮC TRỜI THU

Tác giả: Người Vô Hình
Lá đổi hương mềm rẽ lối duyên
Vầng mây thổn thức giấc mơ huyền
Thu tàn lặng lẽ tình dang dở
Buổi trễ âm thầm phận chẳng nguyên
Lỗi một câu thề thơ thẩn gió
Sai từng ước hẹn ngẫn ngơ thuyền
Ai về sưởi ấm mùa đông lạnh
Để gắn tim mình tỏa sắc uyên

Bài thơ mùa Thu hay nhất

BUỒN MỘT MÙA THU

Tác giả: Phạm Minh Thức
Trời hỡi...vậy là thu đã qua
Nắng run bật khóc trước hiên nhà
Ta còn lời tình chưa kịp nói
Sao em cùng thu vội bỏ ta

Ta bỏ chút thu vào mắt biếc
Mong em còn nhớ đến tình ta
Để lỡ mai này xa biền biệt
Thu có quay về..còn đó dáng ngà

Ta giăng gió thu trên sông rộng
Để em đi qua vướng chút tình
Sao nỡ đành lòng đi lối khác
Ta biết giận ai...chỉ giận mình

Rắc chút phấn tình lên lối nhỏ
Mong còn in dấu chân em qua
Vậy mà gió cũng đi theo xóa
Ta ghét mùa thu...ta ghét ta.

CHIẾC LÁ TÀN THU

Tác giả: Tùng Chương
Anh biết tìm em nơi chốn nao,
Bao giờ mình mới được gần nhau?
Tim anh rỉ máu như mưa lệ,
Tựa lá tàn thu rụng nát nhàu.

Biết em phương đó có buồn không?
Lá rụng giao mùa sắp lập đông.
Anh sợ heo may làm buốt giá,
Môi em khô lạnh, má phai hồng.

Ai xui ngăn cách mối tình ta?
Chỉ tại anh nghèo nên xót xa.
Hai ngã đường tình cam lạc lối,
Ái ân, duyên nợ, kiếp bèo qua.

Tình anh chiếc lá buổi tàn thu,
Sầu úa theo cơn gió vụt vù.
Biết có nảy chồi đâm lộc mới?
Hay buồn duyên kiếp vụng đường tu!





THƠ TÌNH TÀN THU: CHIỀU QUẠNH
Thơ: Vân Nguyễn
Thu tàn quạnh vắng mình ta
Lẻ loi đứng giữa chiều tà chơi vơi
Vẳng nghe như vẫn ngàn lời
Ngọt ngào ngày đó tuyệt vời yêu thương

Phố xưa đi chung một đường
Nay xin nhớ lại vấn vương đôi dòng
Biết là chẳng đợi chẳng mong
Vài ba lời nói đâu lòng có mơ

Dù cho thầm lặng bơ vơ
Nghĩa tình ghi nhớ bao giờ lãng quên.
Vẫn mang nỗi nhớ không tên
Ra đi bỏ lại một bên âu sầu

Đông về nay mới bắt đầu
Chợt lòng thấy nhói buồn rầu những câu
Than ôi dạ cũng từ lâu
Giữ trong tâm khảm chứ đâu nói gì!..

Mà nay người lỡ khinh khi
Lời qua tiếng lại chắc vì quá yêu
Ta đây thời gian chẳng nhiều
Nên đâu có dám tình phiêu như người

Nghĩ rồi lại phải mỉm cười
Thế gian nhân loại vẹn mười được đâu
Người ơi xin hãy nhớ lâu
Một lời sau cuối đừng sầu tới ai.!

THU BAN MAI

Thơ: Nguyễn Hưng
Mưa tan rồi và nắng mai đã chớm
Rộn rã chim sáng sớm gọi bình minh
Ôi ngân nga da diết khúc nhạc tình
Rạo rực quá cả thinh không ngày mới.

Kìa thu về lá vàng bay chấp chới
Mặt hồ xanh rời rợi trong mắt ai
Gió mơn man chải tóc liễu trang đài
Thoảng hương ngát bờ vai người năm ấy.

Thật diệu kỳ mùa thu đẹp biết mấy
Bâng khuâng hồn bỗng thấy những xôn xao
Nhớ nụ hôn nồng cháy một thuở nào
Chợt trên môi lại trào dâng nỗi nhớ.

Con đường quen cúc nở vàng rực rỡ
Níu bàn chân như ngỡ lạc thiên thai
Đoái về xa bóng dáng một hình hài
Thu man mác vì phai trên ngàn lá.

Bao kỷ niệm giờ đây về xa quá
Nỗi buồn xưa như đã giấu vào thu
Hoa sữa thơm nở ngát giữa sương mù
Mang xuyến xao ru hồn người lữ thứ.

Buổi sớm nay lá vàng về viễn xứ
Thu dịu dàng ngự chiếm khẽ vào mơ
Gió lao xao đi tìm những dại khờ
Mùa lá đổ... đang chờ người xứ mộng.

MIÊN KHÚC THU
Thơ: Nguyễn Hưng
Tự thuở nào mùa thu rơi rụng lá ?
Giăng nỗi sầu lã chã cõi nhân gian
Và tình yêu lúc tan theo gió ngàn
Lại trách bởi thu tàn nên mộng lỡ.

Tự buổi nào ái ân thành vụn vỡ ?
Vầng trăng thu ngàng ngỡ áng mây sầu
Bao kỷ niệm từng nồng thắm còn đâu
Đêm lẻ bóng nhịp cầu ai đứng lặng ?

Tự khi nào yêu thương thành cay đắng ?
Để bao lần anh gặng mãi con tim
Mà vì sao... anh chẳng thể nào tìm
Đành nuốt lệ hồn chìm muôn xác lá.

Tự lúc nào bàn chân anh rời rã ?
Trên con đường bóng ngả cuối chiều hoang
Và vây quanh màu tàn úa võ vàng
Khung trời nhớ ngập tràn hình bóng cũ.

Tự bao giờ hồn anh thành thác lũ ?
Khi thu về ủ rũ những hàng cây
Gọi sương rơi trên mắt lá hao gầy
Và nỗi sầu đoạ đày vào tâm trí.

Tự phút nào... thu trong từng ý nghĩ
Vào theo anh mộng mị những đêm dài
Chỉ thấy đường hun hút giữa mùa phai
Một bóng anh.. đổ dài trong hiu vắng.

PHỐ NHỚ
Thơ: Nguyễn Hưng
Buổi chiều nay mùa thu về trút lá
Vạt chiều nghiêng bóng ngả cuối tán gầy
Gió heo may thờ thẫn dưới hàng cây
Phố nhớ ai mà ngây bàn chân bước ?

Góc quán quen của một mùa năm trước
Anh ngồi đây chợt nước mắt chực trào
Bao kỷ niệm như sóng cuộn nôn nao
Thương một thuở ngọt ngào trên môi ấm.

Con đường nhỏ sương mờ loang ướt đẫm
Thoảng hương thu chầm chậm khẽ vào hồn
Ai đi rồi để quên những nụ hôn
Để thu về vùi chôn vào xác lá.

Cảnh vẫn đây mà người đâu xa quá ?
Phố không em lã chã những giọt sầu
Rồi bàn chân anh sẽ bước về đâu ?
Khi còn đây một bầu trời nhung nhớ.

Quên làm sao mỗi khi mùa gió trở
Lá vàng rơi... lại ngỡ tiếng ai về
Phố co mình trong cơn lạnh tái tê
Trên môi anh... giọt cà phê... mặn đắng.

Quang Anh tổng hợp
  1. Thu Qua Giật mình bỗng thấy Thu mau
    Sắc vàng rực rỡ, muôn màu Thu ơi!
    Thế mà sắp phải xa rồi
    Thu qua Đông đến cho tôi nghẹn ngào.
    Mỗi năm chỉ bốn mùa sao?
    Mỗi mùa mỗi vẻ, mùa nào chẳng qua.
    Nhưng Thu thì quá đậm đà
    Trời xanh, nắng đẹp bao la gió ngàn.
    Còn Đông thì quá hoang tàn
    Cây trơ trụi lá chỉ còn khẳng khiu.
    Với tôi Đông chẳng đáng yêu
    Chỉ mong qua để đón chiều Xuân sang.
    Thu qua mà vẫn ngỡ ngàng
    Đẹp như giấc mộng trăng vàng ngàn năm.
  2. Tường Vy THU ĐI ĐÔNG LẠI ĐẾN
    Mùa thu năm ấy lá vàng rơi
    Mang cả ưu tư với ngậm ngùi
    Có phải vì thu mà lá đổ
    Hay vì xa cách lá vàng rơi
    Đông đến rồi kìa thu có hay
    Thu đi để lại lá vàng bay
    Tiễn thu như tiễn tình anh đó
    Giã biệt mùa thu nhớ vơi đầy
    Phố lại lập đông anh biết không
    Trời thêm gió lanh bớt hơi nồng
    Đông về bao lá cành xơ xác
    Mòn mỏi se lòng ai nhớ mong
    Ngày ấy thu tàn ta gặp nhau
    Trăng thu tràn ngập nỗi lòng đau
    Thu đừng quyến rủ hồn em nữa
    Còn chút tình thu nhớ bạc đầu ...!!!
  3. Cong Kute THU ĐI RỒI
    Nắng không còn sóng sánh
    Chỉ đủ vàng nhuộm chiếc lá mong manh
    Gió hiu hắt báo đông về trễ nải
    Trời se se, phơ phất lá trên cành
  4. Ánh Nguyệt Buồn GIÓ THU
    Gió Thu đùa cho chiếc lá Thu rơi
    Bay nhè nhẹ sắc tươi vàng màu nắng
    Làm thổn thức một tâm hồn im lặng
    Vọng tơ lòng gửi tặng những vần thơ

    Nhìn mây trôi lãng đãng đến ơ thờ
    Bao cảm xúc mộng mơ còn đọng mãi
    Thêm kí ức của một thời thơ dại
    Những tia vàng như dải lụa tiên sa

    Chiều hoàng hôn vương vấn ánh dương tà
    Đàn ai khẽ ngân nga trong ngõ nhỏ
    Cung huyễn hoặc như hoà vào theo gió
    Ru khẽ khàng ửng đỏ một làn môi

    Gió Thu ơi ! Sao khéo đến bồi hồi
    Gieo nỗi nhớ cả thời ta chưa nhớ
    Hương dìu dịu cùng màu hoa rạng rỡ
    Quyện giọt nồng duyên nợ gửi người đi
  5. Hoang Diep MƠ GIẤC MƠ THU !
    Em cứ khát khao, gặp nhau dưới trời Thu
    Em đứng chờ anh , cuối con đường đầy lá.
    Nụ hôn vụng về trong mưa thu tầm tã
    Hai đứa bên nhau mặc cho tiếng Thu rơi .
    Hơi thở nào đây , thân xác rã rời?
    Rồi tan vào nhau trong hương thu đọng.
    Xao xuyến dạ hương, đêm thu ngào ngạt
    Anh đến đi anh...Thu đang đến đây rồi.
    Anh nhìn vào em , thấy khóe mắt em cười
    Bờ môi dỗi hờn , sao giờ anh mới đến?
    Ôm chặt lấy em ! đừng, đừng lau nước mắt.
    Đêm bỗng cựa mình...Tình thu ấy ... Trong mơ.
  6. Hoang Diep CHIỀU THU BẾN VẮNG
    Hương xưa phảng phất cả chiều thu
    Lao xao tiếng gọi khách sông thu.
    Mạn thuyền sông cạn soi đáy nước
    Một dòng nước đục , mắt trong mưa.
    Ở phía bên kia ngàn mắt lá
    Mây kín hoàng hôn ! một nỗi lòng
    Có người thiếu phụ trên bến vắng
    Bâng khuâng ngóng đợi, một cánh buồm.
    Mơ chấm xa xôi chân trời tím
    Một bờ lau trắng đứng ai hay?
    Mái đầu xõa tóc vào thu vắng
    Thăm thẳm tình thu, lá thu bay...