Những bài thơ chia tay tình yêu buồn nhất

November 5, 2014
Tuyển chọn những bài thơ tình buồn vì chia tay hay và cảm động nhất..
Đó là những cảm xúc nhớ thương hình bóng cũ, cảm thấy buồn bã khi bên ta không còn người ấy nữa..
Những bài thơ chia tay tình yêu buồn nhất

NỖI NHỚ CHƯA PHAI

Tác giả: Thanh Linh
Nhớ ngày nào anh cùng em chung bước
Mà giờ đây chỉ là ước mơ thôi
Em đã đi... em tôi đã đi rồi
Chỉ còn lại kỉ niệm thời xưa ấy.

Ngày xưa yêu ! tay nắm lấy đôi tay
Mình chung bước quên tháng ngày em hỡi
Dù tương lai vẫn còn xa vời vợi
Nhưng ân tình luôn thắm... bởi vì yêu.

Vai kề vai thương lắm những buổi chiều
Công viên đó thì thầm điều nhung nhớ
Ghế đá kia vẫn quen từng nhịp thở
Sao bây giờ em lại nỡ kìa xa.

Để giờ đây phố củ chẳng người qua
Ngày xưa ấy giờ chỉ là ảo mộng
Một mình anh đợi cho trong vọng
Thả hồn mình theo gió lộng vào mây.

Anh nhớ em đến nay tình vẫn vậy
Vẫn nguyện cầu cho em mãi bình yêu
Không ưu tư, không lo lắng muộn phiền
Hạnh phúc nhé! với bao điều em ước.
Thơ buồn chia tay tình yêu

BÀI THƠ CHIA TAY TÌNH YÊU

Tác giả: Chưa rõ
Nói gì đây, ngày ấy đã đến
Em theo chồng cập bến thuyền hoa
Lòng tôi nghe bỗng xót xa
Tim đau ruột thắc tình ta mất rồi

Em giờ có nhớ đến tôi
Tôi thì cứ mãi ko thôi quên người
Tuy đau nhưng miệng vẫn cười
Mong em hạnh phúc với người yêu em.
  1. BƯỚC MỘT MÌNH ANH Đường quen một bóng đi về
    Nhớ ai sao cứ não nề đợi mong
    Hỏi người có thấu nỗi lòng?
    Mình anh thơ thẩn ngóng trông từng ngày
    Em giờ sánh bước bên ai?
    Bỏ anh với tháng năm dài nhớ thương
    Một mình lặng lẽ sầu vươn
    Hỏi trời sao nỡ đôi đường cách ngăn.
    (Thanh Linh)
  2. GÓC PHỐ HOANG TÀN Phố vắng điều hiu bước một mình
    Người buồn cảnh vật cũng điêu linh
    Từ khi em chẳng về đây nữa
    Lắm lúc anh ngồi cứ lặng thinh
    Năm tháng chờ mong từng nỗi nhớ!
    Ngày ngày ngóng đợi những ân tình
    Em đi cách biệt phương trời đó
    Phố vắng em rồi chẳng đẹp xinh.
    (Thanh Linh)
  3. THẰNG HỀ CỦA RIÊNG EM Em còn nhớ không có một thằng hề
    Em hay tìm về lúc em đau khổ?
    Kẻ mà khi vui em không bao giờ nhớ
    Và lúc em buồn, hắn không nở xa em...
    Em còn nhớ không đã có nhiều đêm
    Hắn và em êm đềm tâm sự
    Kỉ niệm kia, có lẽ mình hắn giữ
    Em quên rồi, thôi cứ để em quên
    À em nhớ không hắn có một cái tên
    Mờ nhạt lắm khi em bên ai đó
    Thằng hề thôi, tên có gì phải nhớ...
    Nên hắn lặng im, em cũng nở quên đi
    Hắn ở cạnh em có lúc chẳng nói chi
    Chỉ lắng nghe những gì em tâm sự
    Rồi sau đó...không bằng ngôn ngữ
    Dỗ em cười, rồi hắn cứ...ngây ngô
    Gã hề kia yêu em tự bao giờ
    Và cũng có khi hắn chờ em đáp lại
    Nhưng rồi một ngày hắn mất em mãi mãi
    Em ngọt ngào tình ái với người ta
    Chỉ còn cô đơn cùng nỗi xót xa
    Hắn bật khóc cho tình yêu gục ngã
    Nhưng lạ kì thay, nước mắt rơi lã chã
    Nhưng trên môi gã vẫn nở nụ cười
    Nụ cười gã hề có lẽ cũng tươi
    Khi hắn biết em bên người vui lắm
    Thằng hề đó sau nhiều đêm suy ngẫm
    Quyết ra đi vì hắn vẫn yêu em
    Rồi từ đó người ta có cái tên
    'Thằng hề khóc' nói lên người 'gian dối'
    Trong tình yêu dù đớn đau quá đỗi
    Mà lạ thay trên môi vẫn mỉm cười
    Có lẽ là khi ta yêu lắm một người
    Là được thấy người cười tươi mỗi lúc
    Chỉ cần người ấm êm hạnh phúc
    Làm thằng hề, đôi lúc cũng vui lây...

    Hắn không gặp em có lẽ cũng lâu ngày
    Bởi anh thấy như "hắn" còn yêu em lắm!
    Bởi hắn bảo anh khi gặp em nhớ nhắn:
    "Nếu em buồn, nhớ tìm hắn... Nha em!".
    (Lâm Phong)
  4. ANH CHÀNG THẤT TÌNH
    Từ ngày em báo lấy chồng
    Con tim tan nát cõi lòng xót xa .
    Suốt ngày lặng lẽ vào ra
    Mà đâu dám trách người ta phụ tình .
    Bên kia đám cưới xập xình
    Bên này đau đớn một mình muốn la.
    Nhạc vàng nức nở kêu ca
    Điệu buồn vọng tận cung Nga chị Hằng .
    Người ta đến đón mất nàng
    Xe hơi bóng loáng , cả làng ra xem .
    Mẹ cha tham bạc ham tiền
    Để cho ai đó bên thềm đắng cay .
    Để cho ai đó giả say
    Gượng cười chua chát trong tay chồng giàu .
    (Lê Thị Hòa)
  5. CÓ QUÊN ĐƯỢC ĐÂU
    Chiều xứ lạ em buồn lắm anh ơi
    Nước mắt rơi khi cuộc tình lạnh giá
    Ngày không anh em thấy lòng buồn quá
    Biết làm gì khi mình đã cách xa
    Làm thế nào để tìm lại ngày qua
    Ngày hạnh phúc đôi ta từng hò hẹn
    Nay chia xa em khóc tình không vẹn
    Đau đớn lòng điểm hẹn giờ nhạt phai
    Em cố nén niềm đau anh có hay
    Sao lệ lòng cứ tuôn hoài không dứt
    Hết thật rồi giấc mơ không có thực
    Xa cách nhau em nức nở khóc than
    Nuốt đắng cay ta xa mãi ngút ngàn
    Cố quên người trong muôn vàn nổi nhớ.
    (Người Mang Tâm Sự)
  6. NGƯỜI ĐÃ VU QUY
    Giờ thì em đã Vu Quy
    Bỏ lại mình anh mà đi theo người
    Nỡ quên vùng đất đẹp tươi
    Với bao kỷ niệm vui cười ngày xưa
    Thấp thoáng dưới những bóng dừa
    Hai ta hò hẹn cùng mưa đa tình
    Chứng cho đôi lứa chúng mình
    Chặt tay hạnh phúc cuộc tình đôi ta
    Nào ngờ người đã phôi pha
    Để lại trong anh xót xa lệ sầu
    Ngậm ngùi đành chúc một câu:
    Lứa đôi hạnh phúc bạc đầu răng long
    06/11/2014 Nguyen Hoang Heinze
  7. CÔ GÁI BÊN MỘ NGƯỜI YÊU
    Nấm mộ người yêu ở giữa đồng
    Người con gái đẹp thẫn thờ trông
    Chiều phai , dạ liễu vương hình bóng
    Nắng nhạt bờ môi rũ sắc hồng
    Có phải duyên tình trao mộng vỡ ?
    Cho nên má thắm quặn đau lòng .
    Âm dương cách biệt người đôi ngả
    Nẻo ấy đâu rồi hỡi nhớ mong ?
    (Lê Thị Hòa)
  8. ĐỪNG TRÁCH!
    Đừng trách chi anh, tình đã hết!
    Thôi thì duyên phận chỉ thế thôi!
    Khi yêu thề hẹn biết bao lời,
    Ai đâu ngờ chuyện tình vào hồi kết!
    Em chỉ trách mình sao ngờ nghệch,
    Trót yêu nhầm một cánh chim bay.
    Bầu trời rộng chim tha hồ tung cánh,
    Quên thật rồi đóa hoa dại mong manh.
    Đừng trách chi anh chớ nhiều lời,
    Duyên tình sâu nặng đã xa xôi!
    Quên đi để sớm vui tình mới,
    Tiếc chi hoa dại mọc ven đồi.
    Thơ: Oanh Nguyễn.
  9. ĐAU TÌNH
    Kỷ niệm tan rồi hết những mơ
    Tình đau quyện đẫm tấm thân khờ
    Nghe lòng quặn thắt tâm hoài ngẩn
    Để phận thương sầu trí mãi ngơ
    Cứ tưởng thân ngà vui chữ hẹn
    Dè đâu dáng ngọc khổ câu chờ
    Gom từng cuộc ái ngày xưa trả
    Kỷ niệm tan rồi hết những mơ.
  10. Ngấn Lệ Sầu
    Đêm lạnh giá sương khuya rơi khắp lối
    Lòng bồi hồi nghĩ lại chuyện hôm nào
    Tại vì sao hai đứa phải xa nhau
    Làm dang dở duyên tình 2 đứa

    Mong về ai nhiều đêm tôi trằn trọc
    Nhớ một thời kỷ niệm đã từng qua
    Giờ đây em đã là người xa lạ
    Mà trong lòng tôi vẫn hoài thương nhớ.
  11. KẾT THÚC
    Yêu Thương đã hết, chẳng còn chi!
    Mộng tưởng, mông lung có ích gì?
    Luyến tiếc,chỉ làm thêm nhọc trí
    Chôn vùi tất cả để vơi đi.

    Dẫu nói thế, nhưng lòng vẫn nghĩ!
    Nhớ về Thương, lại muốn còn yêu
    Bên nhau không để, thời gian phí
    Ta kết vòng tay, dưới nắng chiều.

    Đôi uyên ương, chuyển mình hoà điệu
    Say khướt men nồng, ngây ngất xiêu
    Gió đổi hướng, mây bay ngất nghểu
    Nhờ màn đêm, lộ liễu che nhiều.

    Nhanh chóng quá, thời gian gọi kêu,
    Để giờ đây, vận mệnh xoay chiều
    Chia loan, rẽ phượng ,nào ai hiểu
    Thương Nhớ ngậm ngùi, chuốc lấy tiêu.

    Ái ân đành, cuốn chiếu buồn thiu
    Tự kết thúc, không màng, tự liệu
    Chuyện chúng mình, như diều dây thiếu
    Thì làm gì, vút tận trời phiêu.
    (Thanh Tâm)
  12. ANH LẤY VỢ ĐI
    Em có chồng...anh lấy vợ đi anh
    Đừng như thế lòng em day dứt lắm
    Đừng nhìn em nồng nàn và say đắm
    Để lòng em lại suy nghĩ mông lung
    Đường em đi...anh chẳng thể đi chung
    Chạm mặt nhau đối với em cũng khó
    Bởi trong em dáng anh còn đâu đó
    Lặng lẽ bên đời, lo lắng chở che
    Lấy vợ đi...anh đừng quá khắt khe
    Đừng tìm bóng..nơi em vào cô ấy
    Anh hãy nhìn tình yêu đang rực cháy
    Chờ đợi anh...xây dựng giấc mơ yêu
    Anh cứ ừ...rồi vẫn mãi cô liêu
    Mắt đăm chiêu anh cười buồn đến lạ
    Quên đi anh kỹ niệm thời thơ dại
    Chuyện chúng mình hãy cho gió cuốn xa...
    (Quên Và Nhớ)
  13. TÌNH BUỒN
    Nước mắt rơi em khóc mình thua cuộc
    Bởi yếu mềm không giữ được tim anh
    Bao ước mơ giờ đã không đạt thành
    Em chỉ biết nhìn anh theo người khác
    Em đớn đau với cõi lòng tan nát
    Biết trách ai nở bạc nghĩa vô tình
    Cướp mất đi nụ cười đang thắm xinh
    Thay vào đó muôn nghìn nổi đau nhói
    Tiếng yêu kia sao dễ dàng lừa dối
    Con tim em không còn lối đi nào
    Khóc thật nhiều tận cùng một nỗi đau
    Em giờ phải làm sao vui trở lại..
    (Người Mang Tâm Sự)