Những bài thơ viết về mái trường xưa (20/11)

November 3, 2014
Tuyển chọn những bài thơ hay viết về chủ đề Mái Trường Xưa để chào mừng ngày nhà giáo Việt Nam 20-11 do các bạn thành viên DoPhuQuy's Blog sáng tác và chia sẽ..
Bài thơ hay về mái trường xưa

THĂM MÁI TRƯỜNG XƯA

Tác giả: Hồng Vân
Trở lại mái trường sau hơn hai mươi năm
Lòng xốn xang ngập tràn bao kỷ niệm
Ngôi trường nhỏ đơn sơ, trìu mến
Đã xa rồi - hình bóng của ngày xưa.
Trường đây rồi! sao ngỡ đứng trong mơ
Không tìm thấy dáng hình bè bạn cũ
Cây lớp mình trồng nay đã thành cổ thụ
Chẳng thấy bóng thầy qua khung cửa thân yêu.
Kỷ niệm xưa lại ùa đến thật nhiều
Vẫn thót tim khi thầy sờ sổ điểm
Thứ tự một.. hai trong lòng cầu khiến
Mong làm sao - thầy đừng gọi tên mình.
Thân thương quá – ôi! cái thuở học sinh
Giờ lao động vẫn vui cười sảng khoái
Cắt cỏ cho đàn cá ăn mê mải
Quên cả rằng áo trắng mẹ vừa may.
Rồi những ngày buốt giá đóng gạch tay
Từng thớ đất nhào lên lộn xuống
Thấu thật mịn, mới cho vào khuôn uốn
Rét run người hai môi bập vào nhau.
Đời học sinh là thế có gì đâu
Sáng đóng gạch, chiều ngồi bên trang vở
Nét mặt vẫn vui cười rạng rỡ
Vẫn vô tư trong sáng hồn nhiên.
Và thẹn thùng khi ánh mắt đầu tiên
Của người bạn thân nhìn trong giờ học
Tất cả đều ghi vào trong ký ức
Thuở học sinh cắp sách tới trường.
Hôm nay kỷ niệm bốn mươi năm
Bốn mươi khóa học sinh về hội tụ
Những kỹ sư, những nhà kinh doanh trẻ
Và những học sinh mới được đón lần đầu.
Con gái mình cũng ở đó nơi đâu?
Chưa nhìn thấy dáng hình nhỏ bé
Cũng nụ cười ngây thơ như ngày xưa của mẹ
Của mẹ ngày xưa - dưới mái trường này.
Thời gian ơi! Hãy ở lại nơi đây
Cho tôi sống những ngày vô tư ấy
Cho ánh mắt con mãi ngây thơ khờ dại
Cho tôi về thăm lại – MÁI TRƯỜNG XƯA.
Thơ viết về trường cũ

MÙA CHIA TAY

Tác giả: Khuất Việt Hưng
Mỗi lần thăm quê những dịp hè về
Qua sân trường lặng nhìn cành phượng đỏ
Lòng bâng khuâng chở đầy nỗi nhớ
Mùa ấy học trò chúng mình chia tay..
Sân trường cũ gốc phượng xưa còn đây
Vẫn tiếng ve ran trưa hè nắng đổ
Đầy ký ức và xốn xang nỗi nhớ
Thầy cô, bạn xưa giờ ai mất ai còn..
Gốc cây này bọn con gái đánh chuyền
Lũ con trai chơi khăng, chơi bi, rượt đuổi
Góc lớp kia cả mấy thằng mắc lỗi
Không thuộc bài thầy phạt úp mặt vào tường.
Thời gian qua như đọng lại sâu hơn
Sau cặp kính dày, mái đầu sợi bạc
Qua những biển xa, rừng xanh, ghềnh thác
Sống hết mình với trọn tuổi thanh xuân.
Kỷ niệm xưa hoa phượng đỏ góc sân
Ghế đá cô đơn ngày hè buồn bã
Thuở học trò ngây thơ trong sáng quá
Đã xa rồi như mãi vẫn còn đây..!
LIÊN KẾT ĐƯỢC TÀI TRỢ




TRƯỜNG XƯA

Tác giả: Thang Đạm
Kìa ai hát bài về thăm trường cũ
Tôi chợt nghe thấy nhớ mái trường xưa
Bị thày đánh đòn mà chẳng chịu chừa
Hàng phượng vĩ bao trưa hè tránh nắng
Những đứa trẻ cãi nhau tranh thua thắng
Có đứa nào ngu chấp nhận chịu thua
Có thắng có thua cũng chỉ là đùa
Mấy đứa con gái còn chanh chua khiếp
Chơi trò gì không bao giờ chịu thiệt
Miệng chu lên ai nhìn thấy cũng ghê
Có nhiều khi chốn học chơi thỏa thuê
Thày biết được về nhà ăn đòn nữa
Hứa rồi quên có khi nào chịu sửa
Lũ học trò nghịch quỷ sứ ai ưa
Rồi những ngày đi học buổi chiều trưa
Bao trưa nắng xuống sông bơi thoả thích
Cùng nhau chơi bao nhiêu trò tinh nghịch
Đã lâu rồi mà sao chẳng thể quên
Mái trường xưa vẫn nhịp sống êm đềm
Mỗi năm về hàng cây thêm một tuổi
Lớn mất rồi bao nhiêu điều tiếc nuối
Mái trường quê nuôi lớn tuổi mộng mơ
Ai trong đời mà chẳng có tuổi thơ
Mấy chục năm xa rồi ta nghĩ lại
Tuổi thơ ta ngắn ngủi chẳng được đài
Là quãng đời vô tư hạnh phúc nhất
Nếu ai lỡ quên đi là đánh mất
Mái trường xưa nỗi nhớ trong đời
Xa lâu rồi giữ mãi tuổi thơ tôi.
(Mời bạn xem tiếp những bài thơ mới hơn về mái trường ở phần bình luận bài viết. Nếu bạn chia sẽ lại vui lòng ghi rõ nguồn)
  1. TRƯỜNG XƯA Hôm nay trở lại trường xưa
    Trải qua năm tháng nắng mưa dãi dầu
    Bây giờ trở lại còn đâu?
    Bạn bè năm cũ, nghe sầu nhớ thương!
    Thầy xưa nay nghỉ ở trường,
    Tuổi già đã đến bạc sương mái đầu
    Thăm thầy chẳng thấy thầy đâu ?
    Nhìn lên bụt giảng bạc màu thời gian !
    Nhớ thầy, nhớ bạn miên man
    Trường đây, lớp đó, bước sang thấy buồn!
    Rưng rưng tìm lại bến nguồn,
    Của thời áo trắng nghe buồn rưng rưng…
    (Võ Hồng Phúc)
  2. MÁI TRƯỜNG XƯA YÊU DẤU Giọt nắng lung linh đang rắc đầy ô cửa
    Kỷ niệm quay về yêu dấu mái trường xưa
    Bao nhiêu năm trang ký ức vẫn như vừa
    Mới hôm qua em bước vào cửa lớp
    Mái ngói của trường đỏ au vừa mới lợp
    Ngập hồn em ánh mắt chớp long lanh
    Và thầy cô mái tóc hãy còn xanh...
    Rồi thời gian cũng thấm thoắt qua nhanh
    Trang giấy trắng nay đã thành nhật ký
    Thầy cô ơi những tấm gương cao quý
    Bụi phấn phủ mờ vì thế hệ tương lai
    Dắt chúng em đi cả một quảng đường dài
    Hành trang bước vì ngày mai rực sáng
    Mái ngói của trường đã phai vì năm tháng
    Mái tóc cô thầy cũng bạc mốc thời gian
    Nhưng lối xưa vẫn trải thảm nắng vàng...
    Công ơn cô thầy viết ngàn trang chẳng đủ
    Vì thầy cô muôn đời là cổ thụ
    Như mái trường xưa qua bão giông vẫn trụ
    Giang rộng vòng tay ấp ủ ước mơ
    Thế hệ mai sau tiếp nối lại đợi chờ...
    Bụi phấn mỗi ngày đều đặn rơi rơi...
    (Bống Ben)
  3. TRƯỜNG XƯA Đã bao năm chưa về thăm trường cũ,
    Nét vôi phai ngày ấy vẫn in hằn
    Hàng bạc hà đổ dài theo lận đận,
    Ngói rêu mờ ghi dấu đến trăm năm
    Nhớ một thời yêu dấu mái trường ươm,
    Bước nôn nao mỗi trưa ngày đến lớp
    Ngồi say sưa nhủ lòng mê sáng ngợp,
    Uống vào hồn mơ cuộc sống đổi thay
    Ngày đến trường dệt mộng ước tương lai,
    Niềm khát khao bùng lên trong mạch huyết
    Dòng tin yêu gửi theo từng trang viết,
    Học miệt mài lo nghĩ chuyện ngày mai
    Mấy mươi năm trường cũ vẫn còn đây,
    Kỷ niệm xưa thuở học trò vọng lại
    Chuỗi yêu thương nén vào tim ngập chứa,
    Thu bao mùa lá bay rụng chợt ngây…
    (Minh Nguyễn Văn)
  4. TRƯỜNG CŨ MƯA HẠ Bông hoa phượng rơi hòa vào lối cũ
    Chốn sân trường ai bỡ ngỡ xa xăm?
    Con đường nhỏ ngàn năm còn lắng đọng
    Giọt tình sầu héo hắt cả tâm tư...
    Cơn mưa đến vội vàng rồi chợt tắt
    Nhành phong lan tím ngắt cả khoảng trời
    Chim ríu rít vờn trên bông hoa nhỏ
    Lối vào đời chợt mát - những giọt mưa...
    Người bạn cũ lâu rồi chưa gặp lại
    Tà áo dài trong nắng phất phơ bay
    Thầy cô cũ, con đường mòn bỡ ngỡ
    Riêng một mình than thở những ngày qua...
    Mưa mùa hạ từ đâu ùa vội đến
    Mái ngói màu bạc phếch của thời gian
    Từng giọt nước thấm vào lòng đất lạnh
    Mưa qua rồi mà ngỡ nước chưa tan...
    Xin thơi gian mi hãy dừng lại đó
    Cành phượng vỹ rực đỏ khoảng trời xanh
    Lặng thầm ấy, nhanh tay đưa ra hứng
    Giọt nước nào hay giọt tình long lanh?
    Thôi vậy nhé trường ơi xin vẫn vậy
    Ta đi rồi mưa cứ đến - mong manh
    Kể từ đây trên bước đường ấm lạnh
    Mưa nhạt nhòa hạnh phúc mãi trào dâng.
    (Cuộc Sống Buồn)
  5. NGỠ NGÀNG Đã bao năm trên đường đời phiêu bạt,
    Hôm nay về ngang cổng mái trường xưa,
    Tượng đá rêu phong lấp ló cuối hàng dừa,
    Sân trước khoe mấy dãy cao tầng ngang dọc.
    Ngôi trường cũ đã thay hình đổi vóc,
    Hoành tráng khang trang cảm thấy ấm lòng.
    Bao lớp học trò từng những ước mong,
    Được bước chân vào căn phòng đúng chuẩn.
    Ngỡ như mình đang nghe thầy giảng huấn,
    Lòng nôn nao mong gặp lại bạn hiền.
    Trải nỗi niềm sau bao khúc du miên,
    Tay chạm tay nhắc lại thời xa ấy.
    Thời bên nhau đầy yêu thương biết mấy,
    Bao buồn vui,hờn giận lại ùa về.
    Kỷ niệm xưa của những bạn chân quê,
    Mãi nghĩ suy, bước ngập ngừng, suýt ngã!
    Bỗng tiếng trống tan trường vang rộn rã,
    Đám học trò đang hối hả rời sân.
    Ơ hay kìa dáng ai rất quen thân,
    Mân mê tà áo dài với nụ cười ái ngại!
    Em đây rồi của một thời vụng dại!
    Cùng học cùng chơi và những phút hẹn hò.
    Nụ hôn đầu em e thẹn trao cho,
    Còn nong nóng trên đôi môi tím tái!
    Tình yêu đầu đời vẫn đi theo tôi mãi,
    Bỡi lạc đường nên đành phải xa nhau.
    Thời gian trôi qua tóc đã đổi màu,
    Hồn xao xuyến khi bất ngờ gặp lại.
    Đứng bên em đôi tay tôi thừa thãi,
    Cứ vân vê,rồi hỏi chuyện không đâu.
    Nói với em chẳng nguồn ngọn,đuôi đầu,
    Tệ hơn thuở lần đầu tiên hò hẹn!
    Tôi đã khiến cho em càng bẽn lẽn,
    Chưa nói được gì đành phải vội chia tay!
    Nhìn chồng em hình như thoáng nhíu mày,
    “ Sao tan lớp mà không nhanh ra cổng? ”
    Em đi rồi hồn tôi còn du mộng,
    Giá như xưa đừng mơ chốn cao sang,
    Mãi đua theo danh vọng với bạc vàng,
    Nên đánh mất một tình yêu chân chất!
    (Phong Trần Hoàng Nguyên)
  6. THẦY Một chiều thu khi về thăm trường cũ
    Lớp học này vẫn ghế đá hàng cây
    Gợi trong tôi bao dòng ký ức...
    Hình ảnh về thầy trên bục giảng năm xưa
    Thầy ân cần tận tụy với học sinh
    Không quản nắng mưa ngày hai buổi đến trường
    Xe đạp cũ theo thầy qua năm tháng
    Chở muôn vàn tri thức đến chúng con
    Con vẫn nhớ như in chiều hôm ấy
    Dáng hao gầy thầy đến lớp dưới mưa
    Con thương sao giọt mồ hôi trên áo
    Chiếc áo nâu sờn ngả bạc với thời gian
    Giờ nhìn lại...
    Mái tóc thầy màu mây đã nhuốm
    Sức khỏe hao mòn theo năm tháng qua đi
    Nhưng vẫn với tình yêu giáo dục
    Thầy vẫn đến trường vì sự nghiệp thiêng liêng
    Rồi mai đây trên đường đời con tự hỏi
    Ánh mắt thầy có dõi bước con đi...?
    P/s: Bài này mình sáng tác từ năm lớp 11 (2006) nhân dịp làm tập san mừng ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11 ^.^ , đọc thơ của mọi người hay quá nên muốn đóng góp một bài cho vui.
    (Trinh Doan)
  7. TẠM BIỆT MÁI TRƯỜNG Ta đã dấu tình yêu vào mí mắt
    Nhìn thật lâu và thật sâu mi nhé
    Để tim ta không cồn cào vết cắt
    Để mi ướt chẳng còn phải rơi lệ.
    Chiếc ghế đá đông đúc, ngồi chễm chệ
    Hoa phượng nở lăn tăn màu hoa đỏ
    Ta ôn bài trên vùng xanh bãi cỏ
    Giờ đi rồi, cổng trường có còn ai?
    Ta bước đi, lặng lẽ và khoan thai
    Vẫy tay chào ngôi trường thêm lần cuối
    Lòng ngậm ngùi, nỗi nhớ lại tiếc nuối
    Biết bao giờ sẽ trở lại tìm mi.
    Ta đi rồi, để lại mối tình si
    Trên lớp học, trên từng trang vở trắng
    Trên cơn mưa rào, trên từng hạt nắng
    Trên nụ hôn xưa vắng một khung trời.
    Ta chờ đợi, đợi hoàng hôn kia tới
    Đợi một người sưởi ấm giấc mộng lành
    Đợi trăng đêm, đợi suốt cả năm canh
    Mi có biết mi làm ta mất ngủ.
    Suốt năm học, một tình yêu ấp ủ
    Biết bao giờ mới nói được thành câu
    Chất chứa man mác bao nhiêu nỗi sầu
    Tạm biệt nhé, người mà tôi đang yêu.
    (Lê Hữu Hội)
  8. NHỚ TRƯỜNG (Chúc các thầy, cô giáo và các bạn học sinh có những ngày nghỉ hè vui vẻ, thoải mái. Làm nhiều việc có ít cho đời…)
    Em đi khắp chồn gần xa
    Mang theo nỗi nhớ trường ta tháng ngày
    Nhớ cô giáo, nhớ ơn thầy
    Góp cùng cha mẹ tháng ngày trồng vun
    Bây giờ em đã lớn khôn
    Vẫn không quên được công ơn cô, thầy
    Hương đồng cỏ nội bấy nay
    Vẫn trong kí ức không ngày nào phai
    Vượt lên chính cả sức trai
    Trí bền nghiệp lớn nối dài thành công
    Sức gái cũng không nản lòng
    Mang theo trí tuệ tô hồng trường ta
    Dù cho năm tháng phôi pha
    Cơm ngon, áo đẹp, cửa nhà khang trang
    Tình sâu nghĩa nặng trường làng
    Mong sao đền đáp “Đò ngang” công trường.
    Hoài mong nơi ấy … cố hương
    Bạn bầu góp sức giúp trường nhiều thêm
    Tương lai lớp lớp nối liền
    Giữ nguyên truyền thống … vượt lên mỗi ngày.
    (Ho Nhu)
  9. NGÀY TAN TRƯỜNG Ngày tan trường bài thơ tôi viết dở
    Bụi thời gian sẽ đọng lại nơi đây
    Tiếng ve kêu cánh phượng hồng lả tả
    Mai chia xa người có nhớ tôi không
    Cái liếc nhìn đôi môi cười chúm chím
    Mái tóc dài óng ả thật dễ thương
    Nắng xôn xao sân trường thôi tạm biệt
    Chút bồi hồi tôi xin được mang đi
    (Minh Gia)
  10. CHỜ EM TRƯỚC CỔNG TRƯỜNG Lòng bồi hồi theo nhịp trống tan trường
    Em bước ra giữa ríu ran bè bạn
    Áo lụa trắng sáng ngời lên trong nắng
    Gió mang hoa cài lên mái tóc thề
    Ngây ngất hương thoảng theo lối em đi
    Ta đứng lặng bên dòng người tấp nập
    Giữa linh hồn trái tim rung rẩy đập
    Gọi tên em chẳng cất nổi thành lời
    Đôi gót hồng nhẹ bước áo dài bay
    Em chẳng biết có ai đang đứng đợi
    Em chẳng nghe thấy tiếng lòng ai gọi
    Vẫn bước đi trong bóng dáng Thiên thần
    Ta cầu mong xin phép lạ hóa thân
    Và Tình Yêu biến ta thành tia nắng
    Khẽ hôn lên đôi má em đỏ ửng
    Em vô tình tay cất nón che nghiêng !
    Mai tan trường ta sẽ đứng đợi em
    Xin Tình Yêu cho ta làm cơn gió
    Ve vuốt lên đôi má em ửng đỏ
    Và thổi tung cho mái tóc rối bời.
    (Lương Thiện Chiến)
  11. TRƯỜNG CŨ TÌNH XƯA Líu lo chim hót chào mời
    Thơm mùi hoa sữa cho đời thêm tươi
    Em ơi ! Thu đã về rồi
    Hoa phượng thắm đỏ cho người nhớ thương
    Tháng năm kỷ niệm mái trường
    Ngày ta đi học chung đường ước mơ
    vội vàng anh thả bài thơ
    Cho em nhặt được ngẩn ngơ sóng lòng
    Hai ta chung một dòng sông
    Bên thời lở đục bên trong thì bồi
    Em là giọt nắng tinh khôi
    Chiều về tan học cho tôi một lời
    Nắng lòng em .. hay nắng lòng tôi..?
    Tím hoa cài tóc một thời mộng mơ
    Em ơi ! sao cứ hững hờ…???
    Cho tôi một thuở tình khờ trao em … !!!
    (Lê Ý)
  12. XA RỒI BỤC GIẢNG Phần tư thế kỷ đã trôi qua
    Mái trường đã gắn bó cùng ta
    Biết bao vui sướng thời gian ấy
    Bục giảng giờ đây lại quá xa
    Giáo án nằm yên buồn chơi vơi
    Học trò yêu dấu ở muôn nơi
    Phấn trắng bảng đen không dùng nữa
    Sách vở giờ xa quá người ơi..
  13. MÁI TRƯỜNG XƯA Bao năm xa cách mái trường,
    Quay về kỷ niệm thân thương...thủơ nào,
    Nhớ thầy...nhớ lớp...biết bao,
    Bóng cây phượng vĩ...bên nhau...ôn bài,
    Mùa hè...lại phải chia tay,
    Trao nhau lưu bút....để mai...nhớ về
    Nhặt hoa...ép bướm...mở đề...
    Trời mưa..ướt đẫm...tái tê....lòng này..
    Nhớ màu bụi phấn...bay bay,
    Bạn đây...ta đó...mỗi ngày...học chung,
    Thời gian...thấm thoát....muôn trùng,
    Xa rồi cái tuổi...mông lung...vui đùa,
    Năm nay trời lại trở mùa..
    Bao nhiêu kỷ niệm...chợt ùa...vào tim,
    Đứng bên trường cũ...lặng im,
    Phút giây....hồi ức...đắm chìm....tâm tư...../.
  14. THĂM LẠI TRƯỜNG XƯA Hết xuân rồi lại sang hè
    Hoa phượng lại nở đỏ hoe trên cành
    Trời cao mây cũng trong xanh
    Mấy chú chim nhỏ trên cành bắt sâu.
    Bạn xưa giờ ở nơi đâu?
    Nhớ về cái thuở cùng nhau ôn bài
    Bạn bè sánh bước chung vai
    Còn chăng nhật ký chỉ vài câu thơ…
    Bây giờ nghĩ lại vẫn mơ
    Cái thuở cắp sách ngây thơ đến trường
    Chia tay nhau cứ vấn vương
    Mỗi người mỗi ngả lên đường chia xa
    Đàn chim vỗ cánh bay xa
    Khắp miền đất nước chan hoà mộng mơ
    Cuộc đời như những vần thơ
    Mải mê với những ước mơ đậm đà
    Về thăm trường cũ của ta
    Bạn xưa vắng bóng, phượng già còn đây
    Còn nguyên cảnh cũ hàng cây
    Mùa hè phượng nở vang đầy tiếng ve…
    (Hoàng Văn Năm)