Những bài thơ buồn viết về người bán vé số dạo

November 6, 2014
Tuyển chọn những bài thơ buồn, cảm động viết về những em bé, người già, người tàn tật đi bán vé số dạo..
Đó là những vần thơ cảm động viết về những mảnh đời bất hạnh, họ vất vã kiếm từng đồng lời ít ỏi từ những tấm vé số.

Bài thơ người bán vé số

MÙA HÈ CỦA EM

Tác giả: Cà Phê Đắng
Tôi gặp em giữa mùa hè nóng bức
Dẫu cuộc đời vẫn còn nhiều cơ cực
Ánh mắt em vẫn sáng rực niềm tin
Lúc bạn bè đồng lứa vẫn rong chơi
Rời cặp sách tay em cầm vé số
Vượt đò ngang em vất vả mưu sinh
Mỗi chiều về là ký gạo bó rau
Sách vở áo quần rồi học phí năm sau
Mùa hè của em là bao điều lo nghĩ
Mẹ ốm đau hai em còn thơ dại
Cha theo tàu đánh cá tận khơi xa
Nơi biển đông giữa vòng vây tàu giặc.
Tôi nghe lòng nghèn nghẹn nỗi xót xa
Nếu chẳng may điều đó sẽ sảy ra
Nếu chẳng may cha em không về nữa
Đôi vai gầy sao ghánh hết nỗi đau!
Những bài thơ buồn viết về người bán vé số dạo

NGƯỜI EM BÁN VÉ SỐ

Tác giả: Nguyễn Chánh Tín
Nhiều lúc cô đơn, đâu ai biết
Nhiều lúc có sầu, chẳng ai lo
Đêm về co ro, trong góc tối
Chưa một lần, chăn nệm gối êm
Cuộc sống về đêm, là như thế
Nhưng em chưa hề, trách thân em
Có lẽ số phận, em là thế
Lận đận, trong bể đời đơn côi
Thân em như nhánh, lục bình trôi
Rồi mai em biết, dạt về đâu???
Tôi ngồi chỗ sáng, nhìn về em
Mà lệ dâng trào, nhói tim đau
Cơn mưa rào, thoáng nhẹ lướt qua
Em loay hoay. với đời nghiệt ngã
Thân bé nhỏ, tầm tã dưới mưa
Giọt mưa đêm, thấm đời cơ cực
Giọt sầu rơi, ướt đẫm mắt tôi
Em tôi ơi, mạnh mẽ lên nhé!!!
Bình minh rồi, sẽ về với em
Để cảnh đêm, không còn buồn nữa
Mưa tạnh rồi, nắng sẽ đến thôi
Thương cho em, cảnh đời hiu quạnh
Một mảnh đời, mưu sinh - để sống
Không một lời, oán trách thế gian
Em cứ thế, vé số trên tay
Ngày qua ngày, em sống lang thang.
LIÊN KẾT ĐƯỢC TÀI TRỢ




NGƯỜI BÁN VÉ SỐ

Tác giả: Thanh Trí
Ai đã từng bán vé số chưa?
Thử nổi lòng của người bán vé
Cảm giác mệt nhọc không điểm dừng
Ngỡ đâu là nghề thấp hèn đấy
Tôi thấy cụ già ngoài 80 tuổi
Đôi chân mòn mỏi đi suốt ngày
Thân già không được an phận nữa
Kiếm tiền nuôi cháu với nuôi con
Cố chịu nổi đau nhiều bệnh tật
Bán tờ vé số thấy vui lòng
Không có nghề gì là hèn cả
Do mọi người không biết trọng thôi
Do hoàn cảnh cuộc đời đưa đẩy
Bán vé số thêm yêu tiền hơn.
Bài thơ cụ bà bán vé số

BÁN VÉ SỐ

Tác giả: Sinh Hoàng
Cầm xấp vé số trên tay
Chân vui dạo bán vận may cho đời
Người vui ta kiếm chút lời
Cơm hàng, nước chợ quen rồi gian nan

Hôm nay đài xổ Tiền Giang
Mai xổ Thành Phố mốt sang Vũng Tàu
Phố phường mưa nắng quen màu
Nhà thuê, xóm trọ dãi dầu quanh năm

Lìa quê lạc lối thị thành
Bến xe,ngõ chợ dạo quanh rao mời
Số đây số đẹp anh ơi !
Mua dùm chiều trúng cuộc đời lên hương

Khản rao chân bước trên đường
Người qua kẻ lại cảm thương mua dùm
Gió sương chẳng chút ngại ngùng
Nắng mưa đã trãi lạnh lùng đã quen

Sớm đi đường vẫn lên đèn
Tối về đèn rọi ngõ quen lối vào
Dám đâu mơ chuyện trên cao
Chỉ mong bán đắt nuôi nhau qua ngày

Số đây là vé số đây
Bà con cô bác vận may đến rồi
Chân quen khắp nẻo chợ đời
Rao mời vé số vui đời gian nan.
  1. CÔ GÁI MÙ BÁN VÉ SỐ Em có đôi mắt mù
    Nhưng hình như em sáng
    Anh có đôi mắt sáng
    Nhưng có lẽ anh mù

    Em vẫn còn nụ cười
    Trên bờ môi tím ngắt
    Anh mất rồi nụ cười
    Nên môi anh héo hắt

    Em giữ được trái tim
    Màu hồng dù bất hạnh
    Anh đánh mất trái tim
    Sau nhũng lần tuyệt vọng

    Anh mượn nụ cười em
    Gắn môi anh khô héo
    Anh mươn trái tim em
    Thay tim anh đang héo

    Và sáng nay anh ngồi
    Bên ly cà phê ấm
    Em nhìn anh, em cười
    Anh cũng cười trở lại

    Và cả trái tim anh
    Cũng đang hồng trở lại
    (Ngũ Yên)
  2. CẦU TRÚNG SỐ Mua nhiều lại trúng chẳng bao nhiêu
    Vé số càng mua lại trật nhiều
    Thiếu phước trông hoài tiền chẳng tới
    Sáng mua đợi mãi trớt ban chiều
    Bần hàn kiếm bạc vô cùng khó!
    Phú quý tìm người đẻ bọc điều?
    Vọng ước cho nhiều gây tạo nợ
    Buồn tình nhậu xỉn bước quàng xiêu…
    (Mai Chất, 07/08/2014)
  3. CỤ GIÀ BÁN VÉ SỐ Các bạn ơi đây là 1 câu chuyện buồn có thật mà ngày nào bin cũng chứng kiến trừ phi ông ra đi mãi mãi bin mới ko chứng kiến cảnh này mong các bạn sẻ hỉu và những tấm lòng hảo tâm sẽ giúp ông có cuộc sống tốt hơn cảnh buồn lám bin chỉ bít viết 1 bài thơ về cảnh buồn này xin cá vị đồng cảm nhé ,...........
    CỤ GIÀ BÁN VÉ SỐ
    Chân run rẩy trên con đường quen thuộc ,
    Ngoài tám mươi cụ vẫn chẳng thảnh thơi ,
    Ngày ngày qua lại với vài tờ vé số ,
    Người thân đâu sao khốn khổ thế ông,
    Ngày qua ngày cháu lại thấy mặt ông ,
    Lòng đau xót khi thấy ông lam lũ
    Ông ơi ông sao đời ông khốn khổ ,
    Con ông đâu sao ông lại thế này ,
    Ngày qua ngày kiếm sống để mưu sinh ,
    Tuổi ông đáng giờ này ngồi hưởng phước ,
    Thầm trách kẻ bất nhân bất hiếu
    Bỏ ông bà cơ cực khổ sầu ,
    Cầu vòng tay nhân ái của bao người ,
    Thương hỗ trợ cho ông thêm cuộc sống
    Tôi xin thề không một lời gian dối .
    Khi thấy ông ko ai dặng được lòng
    Nếu các bạn muốn tường đen trắng
    Đường gò dầu lê sát có dáng ông
    Quận Tân Phú mọi người xin hãy nhớ
    Có cụ già phiêu bạc kiếm miếng ăn
    Lời chân thật xin đừng chê đừng trách
    Hãy giúp ông có cuộc sống tốt hơn
    Mong các vị chung lòng vun đắp
    Xin lá lành đùm lá rách mọi người ơi
    (Trái Tim Hoa Đá)
  4. BÁN TỶ PHÚ Mời ông đi qua mời bà đi lại
    Mua dùm tôi tờ vé số sáng nay
    Những tờ vé số tỷ phú, tỷ phú
    Người mua cầu may,tôi sống qua ngày.
    (Người đàn ông này bị tai biến,ở nhà trọ, con cái không nuôi, hàng ngày phải chống gậy lê từng bước, bán từng tờ vé số sống qua ngày)
    (Hoàng Thanh Tâm)
  5. CHỊ BÁN VÉ SỐ MÙ Cái gậy là đôi mắt
    Tìm đường để mưu sinh
    Đôi dép lắm bùn xình
    Bước đi từng bước nhỏ
    Chị vội cất tiếng rao
    Có ai mua vé số
    Tôi nghe mà xót lòng
    Mua giúp đôi tờ vé
    Chị lặng lẽ bước đi
    Trao vội ổ bánh mì
    Mời chị một bửa sáng
    Của những người công nhân
    Bóng chị giờ khuất xa
    Tật nguyền còn hơn ta
    Kiếm đồng tiền lương thiện
    Thơm thơm mùi sạch trong
  6. ANH THANH NIÊN BÁN VÉ SỐ Gặp anh ở vỉa hè
    Của thành phố xa hoa
    Dòng người cứ lại qua
    Anh mời mua vé số
    Đập vào ánh mắt tôi
    Là đôi chân khặp khểnh
    Đôi tay cụt mất bàn
    Anh trược đi trên phố
    Tôi nhìn vào mắt anh
    Sáng rạng ngời hy vọng
    Niềm tin để anh sống
    Môi luôn tươi nụ cười
    Hoàn cảnh anh gian khó
    Cuộc sống anh thanh cao
    Ôi cảm phục biết bao
    Những mảnh đời bất hạnh
  7. EM BÁN VÉ SỐ Bữa trưa ăn vội vã
    Với mẻ cơm hẩm hiu
    Chân em bước liu xiu
    Trên tay chồng vé số
    Tuổi thơ trẻ em nghèo
    Những trưa hè rong ruổi
    Tìm miếng cơm manh áo
    Bằng lao động mưu sinh
    Ôi thương quá xiết bao
    Những mảnh đời khốn khổ
    Người ta vô trường lớp
    Em thì vô trường đời
    Số phận lắm bất công
    Cũng bằng ngần tuổi ấy
    Kẻ ăn đồ vươn vãi
    Người mót từng miếng cơm
    Một nỗi buồn thoáng qua
    Mua giúp em vé số
    Chưa kịp hỏi han gì
    Em chạy đi hối hã...
    (Ếch Ộp)
  8. ĐỜI NÓ Mày biến khỏi mắt tao!-Mẹ nó rít qua răng
    Nó khúm núm bước lùi-Năm ngón tay trên mặt
    Người đàn bà dữ dằn-Đồ ăn hại,con hoang…!
    Nuôi tốn gạo,tốn cơm-Chút vé số vẫn còn…!
    *****
    Tiếng mở cửa,em yêu…!-Mẹ nó đổi cười giòn
    Gã đàn ông vằn vện-Cu con,mua thuốc lá!
    Cầm tờ năm mươi ngàn-Nó qua đường vội vã
    Mười phút sau trở lại-Dạ,thuốc lá ông đây!
    *****
    Bất ngờ ăn một đá-Nó ôm bụng lăn quay
    Bao ngựa hai ba ngàn-Mày cắp hai ngàn hả?
    Nó mếu máo xin tha-Người ta bán hai lăm
    Gã đàn ông hầm hầm-Ừm..! đi đi,tao nhầm!
    *****
    Nồi lẫu mắm bốc hơi-Mẹ nó đang ngồi nhậu
    Nó đưa mũi bên song-Cố sức hít thật sâu
    Gã đàn ông trợn tròng-Nhìn cái gì đấy hả?
    Ra ngoài hiên,nó nằm-Quên mình đang đói lã
    *****
    Giữa phố thành ồn ã-Tin sét đánh ngang tai
    Nó hớt hãi chạy về-Mọi người đang xem kín
    Không tin nổi mắt mình-Tiếng xì xầm:môi giới
    Bám theo xe bịt bùng-Nó gào khóc,mẹ ơi…!
  9. CẢNH NGỘ NGƯỜI GIÀ Hôm nay tôi bước trên đường
    Gặp một bà lão tay nương gậy nhờ
    Đôi chân bà bước thẩn thờ
    Dạo quanh con phố đón chờ người qua.
    Kiếm người ủng hộ thật thà
    Mua giùm vé số cho bà hết mau
    Bao người lần lượt đua nhau
    Lắc đầu; tay phát......thiệt đau xót lòng.
    Tôi liền nhẹ bước thong dong
    Ủng hộ năm vé cầu mong giúp bà.
    Bàn tay run rẩy người già
    Dường như muốn nói thiệt là "vui thay".
    Tôi mua không phải cầu may
    Chẳng qua ủng hộ, giúp ai đã già
    Tôi buồn thơ thẩn xót xa
    Cháu, con sao để cho bà khổ thân ?
    Bài thơ kêu gọi xa gần
    Ra tay giúp đỡ ân cần tiếc chi
    Lỡ sau thất thế một khi
    Phước kia hiện đến, thầm thì giúp ta.
    P/s: TS.TPK 06/4/2014
  10. PHẬN ĐỜI Giữa chốn phồn hoa....tủi phận đời
    Phế tàn một kiếp.....chơi vơi sầu
    Phận nghèo lại vướng....bể dâu
    Nghe lòng quặn thắt....xót câu đoạn trường

    Vất vưỡng phố phường.....rao vé số
    Kính mời Chú Bác....với Cô Gì
    Thương dùm mảnh đời...sầu bi
    Giúp mua vài tấm.....khi chiều hoàng hôn

    Lê lết thân tàn.....chốn lại qua
    Mưa dầm nắng giãi....thân rã rời
    Môi khô...miệng khát...tàn hơi
    Gió bụi phủ lấp....phận đời mưu sinh

    Kiếp phế nhân....cay đắng hình hài
    Đời tật nguyền.....mài mòn tuổi xanh
    Bạc phận âu cũng....cam đành
    Qua ngày đoạn tháng.....hanh hao kiếp người.
    (Thái Tài)
  11. BÀI THƠ: NGƯỜI BÁN VÉ SỐ
    Cuộc đời đầy những lo toan
    Cũng vì bương chải hao mòn thân trai
    Trời ban kiếp số đọa đày
    Thân mang bệnh tật bao ngày bôn ba
    Đời con sống cảnh không nhà
    Công viên ghế đá để mà ngã lưng
    Nhìn đời ánh mắt rưng rưng
    Tay cầm vé số đi từng phố hoa
    Lại còn nuôi dưỡng cha già
    Mồ hôi ướt đẫm hòa vào lệ rơi
    Cuộc sống đầy cảnh ê hề
    Tương lai tâm tối biết về nơi nao
    Tiền tài phun phí vì giàu
    Người nghèo đành phải kiêu rào khóc than
    Người vui người lại lệ tràng
    Xót thương kiếp số cơ hàn khổ đau
    Nhìn cảnh chua xót lệ trào
    Thông qua đôi mắt gieo vào lòng nhân.