Thơ tự răn mình, thơ tự nhắc nhở bản thân để sống tốt hơn

November 15, 2016
Tuyển chọn những bài thơ hay tự răn mình, nhắc nhở bản thân hằng ngày để mong làm sao sống tốt hơn trong cuộc sống, tình yêu,.. Các bạn thấy hay thì cũng nên nhìn lại để rồi sửa đổi bản thân nhé!

Thơ răn mình
thơ tự răn mình để sống tốt hơn (internet)

THƠ TỰ RĂN: ĐỪNG VỘI

Thơ: Ngạo Thiên
Trong cuộc sống ai cũng từng vấp ngã
Giữa đường đời sỏi đá những chông gai
Có đôi lúc ta thấy mình ngây dại
Sống vội vàng nào nghĩ đến ngày mai

Một lần sai là một lần thất bại
Khắc phục mình và nhìn lại nơi ta
Đừng cố chấp để chân bước sa đà
Một lần vấp là một lần đau khổ

Đã u mê thì có lúc phải ngộ
Giải thoát mình khỏi đau khổ nhân gian
Đời ta ngắn như ngọn nến rụi tàn
Hãy trân quý những gì ta đang sống

Ai đang sống đắm chìm trong tuyệt vọng
Thấy đời mình như chiếc bóng hoàng hôn
Đừng suy ngẫm theo lối sống vô hồn
Hãy tự tin bước đi đừng gục ngã

Đừng oán trách khi lòng người dối trá
Hãy buông lơi mọi việc đã trôi qua
Sống vô tư chẳng vướng bận phiền hà
Đời hạnh phúc khi lòng ta thanh thản.






BÀI THƠ: HÃY LÀ CHÍNH MÌNH
Thơ: Ngạo Thiên
Đời đôi lúc khiến ta thật hạnh phúc
Tình với tiền như khúc nhạc thăng hoa
Có đôi lúc ta đắm đuối sa đà
Chân vấp ngã mới nhận ra cuộc sống

Khi vấp ngã ta chìm trong thất vọng
Miệng lưỡi đời ai tôn trọng cười khinh
Ai giúp ta trọn vẹn một chữ tình
Hãy báo đáp người giúp mình chân thật

Đời vẫn xem bản thân họ là nhất
Tánh ích kỷ là bản chất con người
Hãy cố quên ngang trái giọt sầu rơi
Sống vô ưu giữa dòng đời cay đắng

Tình và nghĩa ta lặng thầm trao tặng
Người giúp người nồng thắm trọn nghĩa nhân
Lấy yêu thương làm món ăn tinh thần
Mãi là mình mặc nhân sinh thay đổi

Hãy tha thứ khi người đời lầm lỗi
Đã làm người ai cũng có lúc sai
Sống khoan dung sẽ thấy đời tự tại
Luôn mĩm cười vì ngày mai tươi sáng.

Đời người ngắn ngủi có bao nhiêu
Trăm năm nhìn lại khói lam chiều
Gian dối nhau chi đời đơn điệu
Sống thật cùng nhau trọn chữ yêu.

thơ tự nhắc nhở bản thân
thơ tự nhắc nhở bản thân để sống tốt hơn. (internet)

BÀI THƠ: ĐỪNG CỐ CHẤP
Thơ: Ngạo Thiên
Con thuyền đời ra khơi gặp sóng dữ
Hoàn cảnh nghèo ai cũng giống như ai
Đừng đau khổ than trách suốt đêm dài
Hãy bước đi vì ngày mai tươi sáng

Trong cuộc sống ai biết thù hay bạn
Giữa dòng đời hoạn nạn sẽ nhận ra
Ai giúp đỡ hay khoảng cách chia xa
Thì nhận thức tâm ta luôn đón nhận

Đừng than trách hay hận thù oán giận
Vì cuộc đời luôn đổi trắng thay đen
Hãy cảm nhận khi người khác đê hèn
Và hãy sống thật tâm không gian dối

Trong cuộc sống có ai chưa lầm lỗi
Khi biết sai ta sửa đổi nơi mình
Bậc tài trí nhận thức luôn anh minh
Đừng cố chấp đắm mình trong tăm tối.






BÀI THƠ: HÃY VỮNG BƯỚC
Thơ: Ngạo Thiên
Nếu đã biết xác thân này tạm mượn
Đến một ngày cũng trả lại phù du
Sao vương vấn trong oán hận tình thù
Hãy buông bỏ những gì không hạnh phúc

Trong cảnh sống có vinh rồi có nhục
Hãy hiểu rằng do nghiệp phước mà ra
Đừng hờn trách với oán giận bất hoà
Ta hãy sống với tâm từ bát ái

Cuộc sống này không gì là mãi mãi
Đời vô thường được mất thoáng qua thôi
Hãy chấp nhận khi quá khứ qua rồi
Bao sầu khổ cho trôi vào quên lãng

Ai đang sống trong ê chề chán nản
Hãy quyết tâm đi hết đoạn đường đời
Dù cảnh đời ngang trái lệ sầu rơi
Hãy vững bước sẽ đến nơi hạnh phúc.


Thơ tự răn bản thân
Thơ tự răn bản thân (ảnh: internet)

BÀI THƠ: HÃY GẮNG SỐNG
Thơ: Ngạo Thiên
Trong cuộc sống, có đôi lần vấp ngã
Giữa đường đời, sỏi đá những chông gai
Hãy gắng bước, hướng đến một ngày mai
Vì tương lai, vì một ngày tươi sáng

Hãy gắng sống, bớt hận thù thêm bạn
Đừng giận hờn, đừng chán nản bi quan
Vết thương lòng, đừng níu giữ buộc ràng
Hãy xả buông, những trái ngang cuộc sống

Ai từng sống, trong ê chề thất vọng
Sẽ hiểu được, đời nào giống khi mơ
Đời đôi lúc, tàn nhẫn vô bến bờ
Cũng là nghiệp, là vết nhơ cuộc sống

Hãy gắng sống, đừng chìm trong ảo mộng
Đừng than phiền, đừng trông ngóng cao xa
Hãy vị tha, không oán hận bất hoà
Sống thật lòng, đậm đà tiếng yêu thương.






BÀI THƠ: ĐỜI VAY
Thơ: Phan Thanh Tùng
Đời người là bao nhiêu năm
Yêu thương được mấy, hờn căm làm gì
Sống là tự nguyện cho đi
Nhận về chẳng mấy...có gì? Bằng không!

Đất, trời quá đỗi mênh mông
Lòng người nhỏ hẹp, sâu nông đoạn trường
Đời người như một con đường
Ngắn dài, đèo dốc... lẽ thường quanh co...

Lòng người khi đói, khi no
Lòng người sâu thẳm khó dò biển khơi
Kiếp người chỉ một lần thôi
Bao dung, bác ái cho đời thêm vui!

Đời người gần lắm ai ơi!
Chỉ trong chớp mắt vội rơi xuống mồ
Làm người đừng có mơ hồ
Nhìn vào thực tế cơ đồ dựng xây!

Đời thì có trả có vay
Gieo phải hạt đắng cho cây ngậm ngùi
Nhặt về trái độc thế thôi
Đành rằng nuốt nọc chứ dời cho ai?

Ta người tay nắm chặt tay
Vượt qua gian khó chuyển xoay kiếp này
Đời người là bao nhiêu ngày
Yêu thương được mấy..? Nợ vay suốt đời.!

thơ hay về nhân đức
thơ hay về nhân đức (ảnh: internet)

BÀI THƠ: KHUYÊN ĐỜI
Thơ: Thầy giáo Hải
Cho được hãy cứ cho đi,
Nhưng đừng cho hết những gì trong tay.
Biết đâu "vạ gió tai bay"!
Mình xin họ nhớ, mình vay họ đòi.

Cuộc đời xuống chó lên voi,
Khinh họ chẳng hẳn nhưng coi tầm thường.
Ở đời người dại nên thương,
Người khôn nên học, phải lường kẻ gian.

Ngu rồi mới trách, mới than,
"Mới nếu, mới biết" thì tàn tấm thân.
Bèo nước đừng nghĩ một lần,
Nhận nghĩa hãy trả, mang ân hãy đền...

Cơ may có ngóc đầu lên,
Mới vững, mới mạnh, mới bền, mới lâu!
Cuộc đời ai biết nông sâu?
An vị được mãi còn đâu là đời!

Cao sang cũng sẽ hết thời,
Rồi sẽ nhận lại những lời đã cho.
Sang sông hãy nhớ con đò,
Thành công hãy nhớ người chăm - lo mình.

Sống sao trọn nghĩa vẹn tình,
Chọn việc hào hiệp, quang minh mà làm.
Tiền là phù phiếm đừng tham,
Cờ bạc, tửu sắc đừng ham mà phiền.

Ác giả ác báo dĩ nhiên ,
Sống thiện ắt sẽ gặp hiền mà thôi!






KHÔNG PHẢI TỰ NHIÊN
Thơ: Tùng Trần
Không có gì được gọi tiếng tự nhiên
Mọi khổ đau ưu phiền hay oán hận
Khiến bao người phải cam đành chấp nhận
Chẳng vô tình..nên dạ chớ phân vân

Bởi chuyện gì đều cũng có nguyên nhân
Hỏi bản thân chứ không cần ai cả
Luật bù trừ có vay thì ắt trả
Đó chính là nhân quả của cuộc đời

Ta cho đi dù chỉ một nụ cười
Sẽ nhận về niềm vui hơn gấp bội
Nếu u mê cứ lầm đường lạc lối
Lúc ê chề đừng hỏi chữ tại sao

Mỗi con người ai cũng có niềm đau
Và dòng lệ tuôn trào khi se thắt
Thì sao phải sống muôn ngàn vạn mặt
Đừng mong rằng mình chắc được an nhiên

Chớ bận lòng hãy cứ để tuỳ duyên
Cho tất cả muộn phiền không vây lấy
Gieo hạt nào thì gặt về quả ấy
Vì mọi điều không phải đến tự nhiên.

thơ tập sống tốt với đời
thơ tập sống tốt với đời (ảnh: internet)

DẶN LÒNG
Thơ: Tùng Trần
Dặn lòng mình sống phải biết nghĩ suy
Thứ nào buông và điều gì nên giữ
Luôn khắc ghi nơi tâm hồn hai chữ
Dù thế nào sống cứ thật thẳng ngay

Dặn lòng mình đừng chê trách một ai
Hãy thản nhiên chớ đoái hoài danh lợi
Đừng sống vội kẻo lầm đường lạc lối
Muốn quay về cơ hội chẳng có đâu

Dặn lòng mình cũng đừng quá khổ đau
Nếu đời có rơi vào vòng ngay trái
Hãy đứng lên và bắt đầu làm lại
Sống trên đời có dại mới lớn khôn

Dặn lòng mình quý trọng sự sinh tồn
Đừng oán hờn mà vùi chôn tất cả
Trời thênh thang đường còn muôn vạn ngã
Người cho thù ta trả lại thứ tha

Dặn lòng mình nếu ôm mãi xót xa
Không những đau mà còn là nhu nhược
Phải hiên ngang vững đôi bàn chân bước
Chướng ngại nào cũng cố gắng vượt qua.






HÃY HẾT SỨC BÌNH TĨNH
Thơ: Nguyễn Đình Huân
Cứ hết sức bình tĩnh
Giữa cuộc đời bão giông
Sống cần có bản lĩnh
Mới xứng là đàn ông

Hãy hết sức bình tĩnh
Ý chí vững như đồng
Hãy như là người lính
Coi cái chết như không

Cứ hết sức bình tĩnh
Giữa dòng đời mênh mông
Khi tâm ta thanh tịnh
Thì ta sẽ yên lòng

Hãy hết sức bình tĩnh
Việc gì cũng sẽ xong
Nếu như ta chân chính
Mọi người sẽ cảm thông

Cứ hết sức bình tĩnh
Cuộc đời ai cũng mong
Sẽ vươn lên tuyệt đỉnh
Với hạnh phúc màu hồng

Hãy hết sức bình tĩnh
Khi tình mình sáng trong
Sống không cần toan tính
Cuộc đời sẽ thành công.

thơ tự khuyên bản thân sống tốt
thơ tự khuyên bản thân sống tốt (ảnh: internet)

TỰ KHUYÊN
Thơ: Nguyễn Hiếu
Chớ để vào tâm chữ hận đời
Mỗi người một số chẳng hề vơi
Giàu sang ngất ngưỡng..là do đất
Đói khổ hàn vi..chắc tại trời
Suốt kiếp an lành..ngồi hí hửng
Muôn đời bất hạnh..đứng buồn chơi
Thời nay vất vả đừng than trách
Cố gắng cày thêm sẽ rạng ngời..

KHẨU NGHIỆP
Thơ: Long Vương
Ở đời nghiệp khẩu nặng thay
Cho nên phải nói lời hay nhẹ nhàng
Chớ đừng ăn vội nói càng
Giữ mồm giữ miệng chớ quàng chớ xiên.

Người ta tốt xấu chuyện riêng
Nào đâu ảnh hưởng phước duyên của mình
Không nên đánh giá phẩm bình
Cũng đừng làm tội làm tình với ai.

Cũng đừng soi mói đúng sai
Bĩu bôi đức hạnh chê bai với người
Bởi vì thực tế ở đời
Họ còn có cái cao vời hơn ta.

Không nên vẻ chuyện gần xa
Bày trò đánh giá tư gia nhà người
Họ không dính dấp chuyện đời
Cũng không quan hệ phí lời hoài công.

Cũng đừng so đọ viên thông
Thấp cao học vấn kẻ đông người đoài
Nào ai dám tự khoe tài
Mênh mông kiến thức học hoài chẳng xong.

Không nên tự đắc ngổ ngông
Ra oai vênh váo phô công khoe tài
Biết đâu năm rộng tháng dài
Chính mình thất thế mặt mày để đâu.

Không nên có thói câu mâu
Phô trương quá mức nông sâu chẳng màng
Vì mình nhỏ bé thấp hàng
Ngoài kia rộng lớn trăm ngàn bao la.

Không nên dựa dẫm người ta
Bởi vì cuộc sống phong ba nặng oằn
Ai đều cũng thãy mong hằn
Bình yên nhẹ nhõm bụi trần chẳng kham.

Không nên nổi giận búa phan
Tự nhiên trút bỏ ưu mang cho người
Vì đâu ai cũng trong đời
Là con nợ phải chịu lời khó nghe.

Không nên cố ý cười chê
Tổn thương người khác ủ ê đành lòng
Bởi vì nhân quả theo vòng
Gieo nhân chịu quả chớ hòng trách ai.

(Còn cập nhật..)
Dương Ngọc Thái tổng hợp
  1. Anh Khang Những bài thơ tự răn bản thân thật hay, thật ý nghĩa. Cảm ơn bạn đã tổng hợp.
  2. Tâm An Rất hay và ý nghĩa. thanks.