Những bài thơ viết về nỗi nhớ quê hương của người xa xứ

November 6, 2014
Tuyển chọn những bài thơ hay nói về tâm trạng buồn của những người con xa nhà, xa xứ, xa quê hương..
Đó là những vần thơ thể hiện tâm trạng nhớ nhung về vùng đất mà ta đã từng sinh ra và lớn lên với biết bao kỷ niệm. Cũng chỉ vì cuộc sống, vì tương lai nên mới phải xa nơi "chôn nhau cắt rốn" này..


Bài thơ xa quê

NỖI LÒNG XA XỨ
Thơ: Tùng Trần - Thể thơ: Bát ngôn
Xót xa thay những phận đời đen bạc
Vì mưu sinh phải lưu lạc xứ người
Gắng dằn lòng mà lệ cứ tuôn rơi
Thân cút côi nơi phương trời xa lạ

Nào oán than sao cuộc đời nghiệt ngã
Chỉ tủi thân buồn bã phận bọt bèo
Kiếp cơ hàn cứ quanh quẩn mang theo
Nên cuộc đời chữ nghèo luôn đeo đuổi

Thân viễn xứ mấy ai nào tránh khỏi
Ngày qua ngày mắt mòn mỏi đợi mong
Như thuyền con theo nước chảy xuôi dòng
Về quê hương sao bao ngày trông ngóng

Bước đi trên con đê dài ngã bóng
Nghe chim chiều ríu rít dưới hoàn hôn
Gió vi vu dịu mát tận tâm hồn
Quên những ngày đôi chân chồn gót mỏi

Ai xa quê mà lòng không khắc khoải
Lệ nhạt nhoà khi bóng tối vây quanh
Nhưng chỉ vì cuộc sống phải mưu sinh
Đành ngậm ngùi gởi thân nơi đất khách.

LIÊN KẾT ĐƯỢC TÀI TRỢ





TÌNH THƠ VIỄN KHÁCH

Thơ: Nguyễn Hiếu - Thể thơ: Bát ngôn
Lòng khắc khoải..nhớ đến quê da diết
Kể từ ngày..ta cách biệt người thân
Ngày và đêm..ta luôn mãi chuyên cần
Dù gian khó..cũng chưa lần gục ngã

Vì cuộc sống..vợ con là tất cả
Trả nợ tình..dù vất vả nệ chi
Bước chân đi..rủ bỏ tuổi xuân thì
Nơi đất khách..tâm khắc ghi từng chữ

Ai đã biết..của nỗi lòng lữ thứ
Sống xứ người..luôn mãi giữ chữ nhân
Kiếp tha hương..sớm tối cứ chuyên cần
Bao cay đắng..cũng lần lần trôi mất

Đời viễn khách..với bao năm tất bật
Chẳng hề phai..cái bản chất con người
Mỏi mệt nhiều..mà môi vẫn cười tươi
Cứ như thế..trên biển đời trôi nổi

Có mấy lúc..muốn cho mình được trội
Cố vương lên..nhưng tự hỏi cách nào
Biển đời nầy..nếu muốn được trèo cao
Chân phải vững..vượt qua bao gian khó

Đành an phận..số ai người nấy có
Hiểu thân mình..chỉ chừng đó mà thôi
Sống yên vui..và quyết chẳng đua đòi
Đời lữ thứ..sẽ đến hồi dừng lại..

Bài thơ viết về người sắp phải xa quê

NGƯỜI VIỄN KHÁCH
Thơ: Nguyễn Hiếu - Thể thơ: Song thất lục bát
Người viễn khách..ngày đêm vất vả
Sống tha phương..đất lạ quê người
Đôi lần khuôn mặt thiếu tươi
Vì hoài bận rộn, nụ cười bỏ quên

Màn đêm lạnh..giăng trên đất khách
Bình minh buồn..xoá sạch niềm vui
Tha nhân chẳng dám ngủ vùi
Mãi lo tìm kiếm, ngọt bùi cho con

Đôi khi thấy..mỏi mòn muốn nghỉ
Rồi nhiều lần..ý chí lung lay
Nhưng do phận số kiếp nầy
Nào đâu than oán, cùng mây với trời

Chân vẫn bước..những nơi gian khó
Tay vững chèo..sóng gió ngại chi
Vượt qua giông bão xá gì
Đời người lữ thứ, cứ đi đến cùng

Còn hơi thở..ung dung cứ tiến
Lo gia đình..vĩnh viễn chẳng than
Chỉ mong con trẻ thanh nhàn
Thân dù có mệt, vẫn càn mà đi

Gian truân khổ nhọc lo gì
Làm Cha là vậy, có chi phải rầu..

LIÊN KẾT ĐƯỢC TÀI TRỢ





Những bài thơ viết về nỗi nhớ quê hương của người xa xứ

XA XỨ

Tác giả: Hoàng Trọng Lợi
Phận nghèo nên phải đi xa
Kiếm cơm kiếm áo cho con ta xài
Lang thang xa xứ lạc loài
Lai lưng làm lụng với hai tay trần
Sáng trưa chiều tối cơm phần
Được đem đóng hộp ăn dần qua loa
Tính ra trong tháng chi tiêu
Làm sao gửi được nhiều nhiều về quê
Thế nên mải miết thêm giờ
Tăng ca hết cỡ hết giờ thêm lương
Kẻo không rỗi rãi lại thương
Đàn con nhỏ dại phương xa quê nhà
Vài năm ta sẽ về mà
Ta lại xây nhà to nhất làng ta
Cả làng trầm trồ xuýt xoa
Nhà thằng cu tý kiều xa mới về.

Bài thơ nhớ về quê hương của người xa xứ

TÌNH VIỄN XỨ

Tác giả: Thuy Hao Dang
Bên kia đại dương là là quê hương yêu dấu
Đông năm nay tuyết nơi này như phủ hơn nhiều
Đã bao đông nơi miền đất hứa có lắm nhiêu khê
Người viễn xứ trái tim như nhỏ lệ
mỗi bước xa quê lòng đầy nổi nhớ
tiếng nấc tự tình trầm tư trăn trở
tiếng tơ lòng chẳng thể nối tình thâm
Không cùng sắc tộc chuyện tình rối rắm
ngẫm trắng sự đời chẳng chút đắn đo
ngoảnh tơ vương khi vầng trăng không tỏ
tự vấn lòng ta trở về tắm ao ta
Thôi thì ta đoan chính một mình băng giá
Ôm con nhỏ lệ mỗi khi Đông về
  1. TIỄN MỘT NGƯỜI ĐI
    Mai đi rồi về phương trời xứ lạ
    Ta ngậm ngùi đưa tiễn bước chân nhau
    Câu từ tạ nghe đau nhói dâng trào
    Lời yêu đó lùi sâu vào ký ức.
    Rồi mai này nơi phương trời xa khuất
    Vẫn đợi chờ hình bóng ấy không phai
    Đời là thế như một khúc sông dài
    Tan rồi hợp như nước ròng nước lớn.
    (Trần Bảo Đông)
  2. NỖI LÒNG XA XỨ
    Vì nghèo nên mới phải tha phương
    Tạm lánh miền quê đến phố phường
    Sáng sớm lo làm nơi xứ lạ
    Khuya về nghĩ tới chốn thân thương
    Đường đời khó nhọc, thân mòn mỏi
    Nỗi nhớ khôn nguôi, dạ chán chường.
    Mỗi lúc hoàng hôn, lòng trống trải
    Sương chiều cứ ngỡ khói quê hương.
    (Trọn Kiếp Đơn Côi)
  3. NỖI BUỒN XA XỨ
    Bao năm xuôi ngược giữa dòng
    Rời làng xa xứ mênh mông biển người
    Bờ môi tắt lịm nụ cười
    Nổi buồn vây kính tâm tư tháng ngày
    Đâu còn những giấc ngủ say
    Trưa hè nắng nóng những ngày thu sang
    Đông về dạ thấy bất an
    Thương cha nhớ mẹ thuốc than từng ngay
    Nhớ sao dáng mẹ con gầy
    Bát canh mẹ nấu những ngày bên nhau
    Thương cha mưa nắng dãi dầu
    Lưng còng áo vải bạc màu gió sưong
    Phận nghèo con phải tha phuong
    Đêm ngày khắc khoải nhớ thương quê nhà
    Mong sao ngày tháng dần qua
    Cho con về lại mái nhà thân thương
    Không còn kiếp sống tha phương
    Bên cha bên mẹ tình thương đong đây
    Cho con một giâc ngủ say
    Quên bao khó nhoc,thang ngày quạnh hiu
    Nổi lòng chỉ có bấy nhiêu
    Bao năm xa xứ bấy nhiêu năm buồn...!
    (Tìm Về Hạnh Phúc)
  4. XA QUÊ
    Xa quê chẳng phải là không về
    Bao năm biền biệt đâu ly quê
    Tha hương cầu thực giờ bóng xế
    Chưa về không phải là mất quê.

    Gốc gác tổ tiên nắm đất hồng
    Dòng máu lưu chảy cuồn cuộn sông
    Cố nhân đất khách sầu viễn xứ
    Cố hương nhắc nhớ ở trong lòng.

    Mười năm, một đời rồi chẳng xong
    Cuối nẻo hoàng hôn cũng ngược dòng
    Xương tàn ta gửi lòng đất mẹ
    Đâu thể gọi là mất tổ tông.

    Cổ tích cha ông dòng máu nóng
    Không về không thể là mất dòng
    Lìa quê đâu phải là ly biệt
    Quê cha đất tổ năm tháng trông.
    (Hoàng Thanh Tâm)
    * người ta hay nói câu "xa quê..mất gốc" thật là buồn vì những câu nói vô tâm
  5. NHỚ QUÊ
    Mười lăm năm sống xa nhà
    Nhưng con vẫn nhớ vị trà quê hương
    Nhớ con đường đá đầy rơm
    Bụi tre đầu ngõ con mương cuối làng
    Nhớ hôm con xắp xa nhà
    Mẹ cha căn dặn như là lên ba
    Chiều "thanh" mưa đổ sân ga
    Tiễn con ..cha mẹ ..lệ sa má gầy
    Cầm tay cha mẹ..giây..này
    Nghẹn ngào nước mắt con đầy vai cha
    Tàu đi trong tiết tháng ba
    Đưa con vào phía trời xa...dặm trường
    Buổi đầu trên đất bình dương
    Lạc bàn chân đất...trên đường phồn hoa
    Năm canh .,.nhớ cảnh... quê nhà
    Nuốt lệ trong dạ quết là vững tâm
    Thời gian lặng lẽ âm thầm
    Giật mình nhìn lại đã gần bốn mươi
    Vẫn y nguyên thủa đôi mươi
    Vẫn thường ngèn nghẹn nhớ nơi quê nghèo .
    ......lungnguyen.......
    "Chiều thanh"là chiều Thanh Hóa
  6. Nguyễn Hoàng
    Chiều nay khói thuốc vẫn bay,
    Hoàng hôn vơi nắng những ngày buồn hiu.
    Thương quê nhà,nhớ mẹ yêu,
    Biết bao kí ức lắm điều khó phai.
    Đôi mươi tuổi chưa hẳn dài
    Lo chi cuộc sống ngày mai thế nào/
    Hít hơi thuốc lòng nao nao,
    Giật mình tỉnh lại ngày nào còn đâu?
    Thở hơi dài,sầu thêm sầu,
    Khói bay trên những mái đầu pha sương.
    Cười cho nhân nghĩa đời thường,
    Cười mình ngạo nghễ bốn phương là nhà.
    Nhếch môi cười vẫn là ta,
    Thì thầm số phận,vân là hư không...
    Ai như ta?chẳng bận lòng,
    Chiều tàn,hơi thuốc còn trong tâm hồn...
  7. QUÊ NGHÈO
    Quê tôi nghèo đất cày lên sỏi đá
    Ruộng bạc màu nuôi lớn bước chân cha
    Lang thang bờ ruộng bầy bê nhỏ bé
    Theo chân mẹ rong rủi suốt chiều hè
    Đàn trâu kia gọi hoàng hôn buông xuống
    Gió thổi vi vu nghe tiếng ầu ơ
    Giọt mồ hôi cha thấm vào hạt gạo
    Nước mắt của mẹ phơi lấm trời cao
    Cánh cò lượn cánh bao lần xa xứ
    Gắn nỗi buồn với những nỗi ưu tư
    Quê tuy nghèo nhưng đầy hạnh phúc lắm
    Tình người mãnh liệt giữa cuộc sống quê...
    Ken Tri:7/11/2014
  8. NHỚ QUÊ HƯƠNG
    Mai về thăm lại quê hương
    Thăm con đường nhỏ thăm vườn cây xanh
    Thăm cầu tre bắt gập ghềnh
    Bóng soi mặt nước dòng kênh bềnh bồng
    Thăm đồng lúa chín trĩu bông
    Hương thơm đất mới, say nồng mỗi trưa
    Thăm đò ai chở nắng mưa
    Trên sông con nước bao mùa đầy vơi
    Thăm hồ gợn sóng cá bơi
    Lung linh sung tím rạc rời bèo trôi
    Thăm làn khói bếp chơi vơi
    Đàn cò cánh bạc da trời xanh lơ
    Về nghe câu hát ầu ơ
    Mẹ ru con ngủ ngẩn ngơ trăng mềm
    Về nghe tiếng võng đưa êm
    Bà nằm kể chuyện cô tiên thuở nào
    Về nghe em nhỏ xôn xao
    Nô đùa dưới bóng hàng câu sớm chiều
    Về nghe giọng nói người yêu
    Dịu dàng thôn nữ ngồi thêu bên đèn
    Về nghe bè bạn thân quen
    Hát hò đối đáp vang lên khắp làng
    Mai về thăm lại quê hương
    Cho lòng trút cạn nỗi buồn tha hương.
    (Tấn Bảo Huỳnh)
  9. BÀI THƠ VỀ NGƯỜI XA XỨ
    Hoàn cảnh khó khăn đẩy đưa
    Tạm biệt quê nhỏ, người xưa lên đường
    Chân bùn, gian khó cố hương
    Nhìn miền đất mới, phố phường đông vui
    Đến rồi ta mới ngậm ngùi
    Phòng trọ chật hẹp, đi lui khó vào
    Nước mắt em cứ tuôn trào
    Vì thương nhớ mẹ, nôn nao cõi lòng
    Cuộc sống bao nỗi trông mong
    Kiếm được chút tiền yên lòng mẹ yêu
    Ở nhà các em nhớ nhiều
    Bao nhiêu nụ cười chị yêu lắm nghen!
    Đất khách ai đến mà xem
    Tiền lương chút ít, em đem chi nhiều
    Tiền phòng,tiền nước bao nhiêu
    Đầu sau cấu véo chi tiêu e dè
    Tha phương em nhớ tới mẹ
    Các em còn nhỏ, lên nè bữa cơm:
    Mớ rau, đậu hũ, gạo thơm
    Qua ngày tháng tháng, vững hơn nỗi lòng
    Xa xứ ai cũng ngóng trông
    Một ngày trở về, mênh mông nụ cười
    Cuộc đời há cứ trêu ngươi?
    Người ăn không hết, kẻ cười khó khăn!
  10. LY HƯƠNG
    Bỏ lại dòng sông cách bể trời
    Xuân này viễn khách đã tàn chơi
    Giao thừa xứ lạ ai mừng tuổi
    Đón Tết quê người chẳng chúc đời
    Quạnh quẻ hương trầm lan quyện gió
    Âm thầm khói toả nghẹn không lời
    Ly hương thổn thức tình quê Mẹ
    Chạnh nhớ mai đào Tổ Quốc ơi!
    Cư-Nguyễn.
  11. Nguyen Thi Binh Thơ của Nguyễn Thị Bình
    QUÊ NHÀ THƯƠNG NHỚ.
    Nhà tôi ở cuối con đường nhỏ
    Tối tối xe về khua "leng keng..."
    Vườn bên thơm quá cau vừa nở
    Rụng trắng đầu hiên, lóa ánh đèn.

    Tôi nhớ ngôi nhà cạnh đầm sen
    Đêm xuống sương rơi ướt cánh mềm
    Thuyền ai lướt nhẹ bên ngàn lá
    Sóng sánh hương đầy lúc lúc tàn đêm.

    Tôi nhớ tôi thường bước nhẹ êm
    Trên cỏ, chân tôi mát và mềm
    Nơi ấy ven đê tôi đứng đợi
    Người bạn cùng tôi học một trường

    Tuổi thơ lớn lên từ cánh võng
    Có những chiều hè bơi trên sông
    Áo đẫm mồ hôi vai mẹ gánh
    Lúa chín vàng thơm khắp cánh đồng...

    Lớn lên xa xứ ra thành phố
    Nhớ mãi trong lòng con sông xưa
    Hình bóng quê nhà bao thương nhớ
    Khoắc khoải nghe tiếng gà gáy trưa...