Blogger - phpBB3 - Thơ - Thủ thuật - Thư giãn

November 1, 2012

Những bài thơ hay, ý nghĩa về Thầy cô giáo (20-11)

Dưới đây là những vần thơ hay, ý nghĩa và rất cảm động về chủ đề Ngày nhà giáo Việt Nam do thành viên sáng tác và chia sẽ.
Thơ hay ngày 20-11
(Những bài thơ mới hơn trong chủ đề "Những bài thơ hay, ý nghĩa về Thầy cô giáo" sẽ được thành viên và độc giả cập nhật liên tục ở phần bình luận bài viết này)
THƯA THẦY
Tạ Nghi Lễ
Thưa thầy, bài học chiều nay
Con bỏ quên ngoài cửa lớp
Dưới gốc phượng già, nằm nghe chim hót
Con hóa mình thành bướm và hoa

Thưa thầy bài tập hôm qua
Con bỏ vào ngăn khóa kín
Mải lượn lờ theo từng vòng sóng
Cái ngã điệu đàng, sân trượt patin

Thưa thầy, bên ly cà phê đen
Con đốt thời gian bằng khói thuốc
Sống cho mình và không bao giờ mơ ước
Mình sẽ là ai ? Tôi sẽ là ai ?

Thưa thầy, qua ngõ nhà thầy khuya nay
Con vẫn thấy một vầng trăng ấm sáng
Thầy ngồi bên bàn phẳng lặng
Soạn bài trong tiếng ho khan

Thưa thầy, cho là nhận: điều giản đơn
Sao con học hoài không thuộc
Để bây giờ khi con hiểu được
Biết làm sao tạ lỗi cùng thầy
THẦY VÀ CHUYẾN ĐÒ XƯA
Nguyễn Quốc Đạt
Lặng xuôi năm tháng êm trôi
Con đò kể chuyện một thời rất xưa
Rằng người chèo chống đón đưa
Mặc cho bụi phấn giữa trưa rơi nhiều

Bay lên tựa những cánh diều
Khách ngày xưa đó ít nhiều lãng quên
Rời xa bến nước quên tên
Giờ sông vắng lặng buồn tênh tiếng cười

Giọt sương rơi mặn bên đời
Tóc thầy bạc trắng giữa trời chiều đông
Mắt thầy mòn mỏi xa trông
Cây bơ vơ đứng giữa dòng thời gian...
những bài thơ hay về ngày 20-11
BỤI PHẤN XA RỒI
Thái Mộng Trinh
Ngẩn ngơ chiều khi nắng vàng phai
Thương nhớ ngày xưa chất ngất hồn
Một mình thơ thẩn đi tìm lại
Một thoáng hương xưa dưới mái trường

Cho dẫu xa rồi vẫn nhớ thương,
Nầy bàn ghế cũ, nầy hàng me
Bảng đen nằm nhớ người bạn trẻ
Bụi phấn xa rồi... gửi chút hương!

Bạn cũ bây giờ xa tôi lắm
Mỗi đứa một nơi cách biệt rồi!
Cuộc đời cũng tựa như trang sách
Thư viện mênh mông, nhớ mặt trời!!!

Nước mắt bây giờ để nhớ ai???
Buồn cho năm tháng hững hờ xa
Tìm đâu hình bóng còn vương lại?
Tôi nhớ thầy tôi, nhớ... xót xa!

Như còn đâu đây tiếng giảng bài
Từng trang giáo án vẫn còn nguyên
Cuộc đời cho dẫu về muôn nẻo
Vẫn nhớ thầy ơi! Chẳng thể quên!!!

NHỚ CÔ GIÁO TRƯỜNG LÀNG CŨ
Nguyễn Văn Thiên
Bao năm lên phố, xa làng
Nhớ con bướm trắng hoa vàng lối quê
Nhớ bài tập đọc a ê
Thương cô giáo cũ mơ về tuổi thơ

Xiêu nghiêng nét chữ dại khờ
Tay cô cầm ấm đến giờ lòng em.
Vở ngày thơ ấu lần xem
Tình cô như mẹ biết đem sánh gì.

Tờ i nguệch ngoạc bút chì
Thấm màu mực đỏ điểm ghi bên lề
Thương trường cũ, nhớ làng quê
Mơ sao được một ngày về thăm Cô !
Hình ảnh vẽ đẹp về ngày 20-11
HOA VÀ NGÀY 20-11
Phạm Thị Thanh Nhàn
Nụ hoa hồng ngày xưa ấy
Còn rung rinh sắc thắm tươi
20-11 ngày năm ấy
Thầy tôi tuổi vừa đôi mươi

Cô tôi mặc áo dài trắng
Tóc xanh cài một nụ hồng
Ngỡ mùa xuân sang quá
Học trò ngơ ngẩn chờ trông...

Nụ hoa hồng ngày xưa ấy...
Xuân sang, thầy đã bốn mươi
Mái tóc chuyển màu bụi phấn
Nhành hoa cô có còn cài?

Nụ hoa hồng ngày xưa ấy...
Tà áo dài trắng nơi nao,
Thầy cô - những mùa quả ngọt
Em bỗng thành hoa lúc nào.

NGHE THẦY ĐỌC THƠ
Trần Đăng Khoa
Em nghe thầy đọc bao ngày
Tiếng thơ đỏ nắng xanh cây quê nhà
Mái chèo nghe vọng sông xa
Êm êm như tiếng của bà năm xưa
Nghe trăng thuở động tàu dừa
Rào rào nghe chuyển cơn mưa giữa trời
Thêm yêu tiếng hát mẹ cười
Yêu thơ em thấy đất trời đẹp ra…
ảnh đẹp 20-11
KHI THẦY VỀ NGHỈ HƯU
Lá me
Cây phượng già treo mùa hạ trên cao
Nơi bục giảng giọng thầy sao chợt thấp:
"Các con ráng… năm nay hè cuối cấp…"
Chút nghẹn ngào… bụi phấn vỡ lao xao.

Ngày hôm qua hay tự tháng năm nào
Con nao nức bước vào trường trung học
Thương cây lúa hóa thân từ hạt thóc
Thầy ươm mùa vàng, đất vọng đồng dao.

Mai thầy về, sân trường cũ nằm đau?
Hay nỗi nhớ lấp vùi theo cát bụi?
Dẫu cay đắng, dẫu trăm nghìn đau tủi
Nhọc nhằn nào thầy gửi lại ngày sau?

Mai thầy về, mùa gọi nắng lên cao
Vai áo bạc như màu trang vở cũ
Con muốn gọi sao lòng đau nghẹn ứ
Đã bao lần con ngỗ nghịch thầy ơi!

GỬI VỀ CÔ GIÁO DẠY VĂN
Nguyễn Thụy Diễm Chi
Có thể bây giờ cô đã quên em
Học trò quá nhiều, làm sao cô nhớ hết
Xa trường rồi, em cũng đi biền biệt
Vẫn nhớ lời tự nhủ: sẽ về thăm.

Có thể bây giờ chiếc lá bàng non
Của ngày em đi đã úa màu nâu thẫm
Ai sẽ nhặt dùm em xác lá
Như em thuở nào ép lá giữa trang thơ ?

Ước gì... Hiện tại chỉ là mơ
Cho em được trở về chốn ấy
Giữa bạn bè nối vòng tay thân ái
Được vui-buồn-cười-khóc hồn nhiên

Em nhớ hoài tiết học đầu tiên
Lời cô dạy: "Văn học là nhân học"
Và chẳng ai học xong bài học làm người!
Chúng em nhìn nhau khúc khích tiếng cười
Len lén chuyền tay gói me dầm cuối lớp

Rồi giờ đây theo dòng đời xuôi ngược
Vị chua cay thuở nào cứ thấm đẫm bờ môi
Những lúc buồn em nhớ quá - Cô ơi!
Bài học cũ chẳng bao giờ xưa cũ...

Những bài thơ hay, ý nghĩa về Thầy cô giáo (20-11)
THẦY
Ngân Hoàng
Cơn gió vô tình thổi mạnh sáng nay
Con bỗng thấy tóc thầy bạc trắng
Cứ tự nhủ rằng đó là bụi phấn
Mà sao lòng xao xuyến mãi không nguôi
Bao năm rồi ? Đã bao năm rồi hở ? Thầy ơi ...
Lớp học trò ra đi, còn thầy ở lại
Mái chèo đó là những viên phấn trắng
Và thầy là người đưa đò cần mẫn
Cho chúng con định hướng tương lai

Thời gian ơi xin dừng lại đừng trôi
Cho chúng con khoanh tay cúi đầu lần nữa
Gọi tiếng thầy với tất cả tin yêu ...

LỜI CỦA THẦY
(Xin lỗi vì không rõ tác giả)
Rồi các em một ngày sẽ lớn
Sẽ bay xa đến tận cùng trời
Có bao giờ nhớ lại các em ơi
Mái trường xưa một thời em đã sống

Nơi đã đưa em lên tầm cao ước vọng
Vị ngọt đầu đời bóng mát ca dao
Thủa học về cái nắng xôn xao
Lòng thơm nguyên như mùi mực mới

Dẫu biết rằng những tháng ngày sắp tới
Thầy trò mình cũng có lúc chia xa
Sao lòng thầy canh cánh nỗi thiết tha
Muốn gởi các em thêm đôi điều nhắn nhủ

Một lời khuyên biết thế nào cho đủ
Các em mang theo mỗi bước hành trình
Các em lúc nào cũng nhớ đừng quên:
Sống cho xứng với lương tâm phẩm giá...

Rồi các em mỗi người đi mỗi ngã
Chim tung trời bay bỗng cánh thanh niên
Ở nơi đâu: rừng sâu, biên giới khắp ba miền
Ở nơi đâu có thầy luôn thương nhớ
Thơ về thầy cô
NGƯỜI LÁI ĐÒ
Thảo Nguyên
Một đời người - một dòng sông...
Mấy ai làm kẻ đứng trông bến bờ,
"Muốn qua sông phải lụy đò"
Đường đời muôn bước cậy nhờ người đưa ...

Tháng năm dầu dãi nắng mưa,
Con đò trí thức thầy đưa bao người.
Qua sông gửi lại nụ cười
Tình yêu xin tặng người thầy kính thương.

Con đò mộc - mái đầu sương
Mãi theo ta khắp muôn phương vạn ngày,
Khúc sông ấy vẫn còn đây
Thầy đưa tiếp những đò đầy qua sông...
(Mọi chia sẽ lại vui lòng ghi rõ nguồn)
Những bài thơ hay, ý nghĩa về Thầy cô giáo (20-11) Rating: 4.5 Diposkan Oleh: Đỗ Phú Quý
Hiện tại có 23 Bình luận cho bài viết Những bài thơ hay, ý nghĩa về Thầy cô giáo (20-11)
  1. Ngân: Cảm ơn bạn đã sưu tầm những bài thơ thật hay và ý nghĩa về thầy cô giáo. Tôi thật sự xúc động khi đọc qua những bài thơ này!
  2. Hương Giang: Đọc những vần thơ này làm cho tôi như sống lại thời còn cắp sách đến trường. Tôi nhớ lại những kỷ niệm của thời học sinh với áo trắng tinh khôi đầy trong sáng, chứ không bộn bề lo toan áo cơm từng ngày như bây giờ...
  3. Anonymous: Cảm ơn bạn. Mình rất thích những vần thơ giản dị mà đầy ý nghĩa này.
  4. Thơ hay: Bài thơ "Thưa thầy" lời thơ giản dị nhưng mà sao thấy cay mắt quá :((
  5. maihan: đọc nghe như văn xuôi chẳng giống văn tẹo nào :P
  6. Kim Chi Bui Thi: Happy Teacher's Day!
    Kính chúc thầy cô luôn dồi dào sức khỏe! :)
  7. Anonymous: Hay quá, mà cái bài đầu tên nó là "Không đề" hay là nó không đề thật?
  8. Trịnh Thanh Biên: Chắc là bài thơ không có đề đó bạn ơi :D
  9. Quyt To Van: NGÀY KHAI GIẢNG
    Nhớ lại lúc học hành thưở bé
    Sau nghỉ hè gặp lại bạn bè
    Nào là áo mới cùng khoe
    Nào sách, nào bút…ai chê được gì
    Điều sướng nhất, cần chi suy nghĩ
    Ngày khai trường, năm học bước đi
    Bao nhiêu kỷ niệm tức thì
    Hiện trong trí nhớ những khi tựu trường
    Ngồi nhớ lại: thầy cô thương mến
    Có ngày nay, ơn ấy nào quên
    Cuộc đời sóng gió bao phen
    Thầy cô dạy dỗ mới nên thành người
    Nhìn các cháu, thời nay sướng quá
    Lớp đẹp, trường to, lại gần nhà
    Tựu trường, náo nức điểm qua
    Các cháu trông ngóng ngày ra tựu trường
    Chắc đông quá, nhiều nơi phải nghỉ
    Lớp mười người được chỉ định đi
    Ở nhà cháu biết làm gì
    Cứ ngồi tưởng tượng ngày đi tựu trường
    Nếu thầy cô biết thương lũ trẻ
    Ngày tựu trường chẳng để cháu về
    Tập trung kể chuyện cháu nghe
    Cũng là thu xếp mọi bề ấm êm
    Ngày tựu trường bao em chờ đợi
    Vì các em, vì bởi cuộc đời
    Ai qua tuổi trẻ con người
    Vô cùng yêu lắm cái thời học sinh.
  10. Duy Sơn:
    TÂM TÌNH CÔ GIÁO
    Tùng tùng tùng tùng...
    Tiếng trống trường
    Ngân vang trong nắng sớm
    Thế là đã hết một mùa hoa phượng
    Cô đến trường trong tà áo màu xanh
    Tóc cắt ngang vai cặp táp sách bên mình
    Trang giáo án còn thơm mùi mực
    Có phải suốt đêm qua cô thao thức
    Nghĩ về ngày khai trường hôm nay!?
    Đàn chim năm rồi cô chắp cánh bay
    Tới mọi phương trời Tổ quốc
    Trong bão táp chân có còn vững bước
    Trên con đường còn lắm chông gai?
    Cô vần dõi theo em từng tháng, từng ngày
    Bao nhiêu trò là bấy nhiêu nỗi nhớ!
    Và sáng nay cánh cổng trường rộng mở
    Những cánh chim non từ muôn ngả tụ về
    Đây tốp nữ sinh như đàn thiên nga
    Kia tốp nam sinh như chim sáo sậu
    Ơi tất cả các em yêu dấu
    Hãy vào đây ta hát lên nào...
    Kể từ nay năm học mới bắt đầu
    Lại vắt óc giải những bài toán khó
    Những áng văn chương
    Những phương trình đồ thị
    Những trang sử vẻ vang chấn động địa cầu...
    Cô sẽ dậy các em từng chữ, từng câu
    Từng cử chỉ, từng lời ăn tiếng nói.
    Cô biểu dương em nào học giỏi
    Dìu dắt em hoàn cảnh khó khăn,
    Em lười học, em còn nghịch ngợm...
    Bằng tất cá tấm lòng thương mến
    Bằng lương tâm trách nhiệm người thầy
    Để các em lại cất cánh bay
    Như bao thế hệ đàn anh đi trước.
    Nào các em ta bước vào học
    Như bước vào ngày hội rợp cờ hoa...
  11. Thư Sinh Nghèo:
    GIÁO VIÊN
    Thầy cô đã dạy chúng ta.
    Biết bao kiến thức để ra ngoài đời.
    Phải luôn luôn biết nghe lời.
    Những ai nói đúng cho đời đẹp tươi.
    Phải luôn nở những nụ cười.
    Khi vô tình học những lời nói hay.
    Biết luôn góp sức, chung tay.
    Góp phần xây dựng tương lai rạng ngời.
    ....thế nhưng ...
    Thầy cô có nỗi khổ riêng.
    Nhưng không ai biết, ngả nghiêng với đời.
    Thế nhưng luôn biết buông lời.
    Làm cho người khác thấy đời đẹp tươi.
    .... Một người...
    Biết ơn ghi tạc những gì?
    Thầy cô dạy dỗ từ khi thiếu thời.
    Cố luôn làm tốt những lời.
    Thầy cô đã dạy cho đời đẹp tươi!!!
  12. Yên Bình:
    TRỒNG NGƯỜI
    Con người cuộc sống hư vô
    Công cha nghĩa mẹ điểm tô hình hài
    Thời gian khắc khoải dũa mài
    Công ơn dạy dỗ cô thầy không phai
    Quê hương đất nước ngày nay
    Nuôi ta khôn lớn thành tài tương lai
    Dù cho gian khổ còn dài
    Sức bền chí lớn ..sánh vai quật cường
    Việt Nam anh dũng phi thường
    Con Rồng đất Việt.. con đường vinh quang
  13. Thư Sinh Nghèo:
    NGƯỜI THẦY
    Có một người đứng trên bục giảng.
    Truyền kiến thức đi đến muôn nơi.
    Người không có phút nghỉ ngơi.
    Dạy từng dòng chữ, dạy đời thêm xuân.
    Ân cần, chỉ bảo từng đứa trẻ.
    Phải như thế này, làm thế kia.
    Dậy thì sớm, thức thì khuya.
    Để mang kiến thức sẻ chia cho đời!!!
  14. Đỗ Phú Quý: Các bạn ơi! Trên DoPhuQuy's Blog còn có bài viết Chùm thơ hay về mái trường xưa - Hoài niệm tuổi học trò với rất nhiều bài thơ về Thầy cô nữa đó. Các bạn nhớ xem thêm nha!
  15. Trần Kim Nga:
    CHÚC MỪNG NGÀY NHÀ GIÁO VIỆT NAM 20-11
    NHỚ ƠN THẦY CÔ MÃI MÃI

    CHÚC sức khỏe các thầy cô
    MỪNG vui đất nước nức nô đón chào
    NGÀY lễ rộn dịp biết bao
    NHÀ trường như hội xôn xao nghĩa tình
    GIÁO viên cùng với học sinh
    20 tháng 11 ân tình vấn vương
    NHỚ người gieo hạt mầm thương
    ƠN sâu nghĩa nặng muôn phương trong đời
    THẦY công như núi cao vời
    CÔ như biển sóng ngoài khơi chất chồng
    MÃI còn lưu giữ trong lòng
    MÃI ghi trong dạ mênh mông vĩnh hằng
  16. BÀI THƠ: THẦY GIÁO VÙNG XA:
    CẢM nhớ ơn Người khắp rẻo xa
    Mì khoai bắp độn biếu đâu quà
    Đơn sơ lớp dột tranh tre lá
    Giản dị trường xiêu gỗ nứa chà
    Đám trẻ thơ ngây rèn nét lạ
    Thầy cô đỉnh đạt dạy khuôn hoa
    Vùng cao lánh bỏ nơi nhàn hạ
    Vất vả không sờn dạ thiết tha!
    Vất vả không sờn dạ thiết tha
    Non cao suối vắng chọn quê nhà
    Thành đô chúc lễ phong bì tạ
    Rẻo vắng mừng thầy bắp chuối đa
    Ánh mắt thay quà vui vạn tả
    Môi cười gởi ý rạng ngàn hoa
    Trăm năm hạt giống Nhân mầm lạ
    Cảm nhớ ơn Người khắp rẻo xa
    (Cư Nguyễn)
  17. BÀI THƠ: CÔ GIÁO TÔI:
    Cô giáo tôi nay đã già rồi
    Vào cái tuổi quên nhiều hơn nhớ.
    Nhưng với học trò vùng quê một thuở
    Chẳng hề phai trong tâm trí của cô.
    Có đứa ngày nào nhút nhát ngây thơ
    Nay trưởng thành làm ông giám đốc.
    Có đứa đụng lỗi lầm là khóc
    Nay thành giáo sư đứng giữa giảng đường.
    Khi lớn lên mỗi đứa một phương,
    Đứa thừa thải những điều may mắn,
    Đứa bươn chải giữa dòng đời lận đận,
    Như con thuyền giữa sóng gió đại dương.
    Nhắc đứa nào cô cũng thấy thương,
    Mong đứa hẩm hiu cũng có ngày thành đạt.
    Như nhà nông bỏ công gieo hạt
    Cứ đợi hoài mùa vụ sai bông.
    Cô giáo tôi người nhân hậu bao dung,
    Ngồi nhớ hết những học trò ngày trước.
    Gần cuối đời, cô chỉ một điều mong ước
    Đừng đứa nào mang tiếng kẻ bất nhân.
    (Trần Ngọc Hòa)
  18. BÀI THƠ: ƠN NGHĨA THẦY CÔ:
    Thầy ơi đưa khách sang sông
    Chỉ mong trò được thành công cuộc đời
    Bao nhiêu ân đức của người
    Xin ghi trong dạ những lời thầy trao

    Cô ơi nghĩa lớn ngọt ngào
    Khác chi dòng suối dạt dào yêu thương
    Dù cho đi trọn con đường
    Tình con vẫn sẽ vấn vương hỡi thầy

    Phải chăng là một đám mây
    Tôn sư trọng đạo là đây ân tình
    Thầy ơi ghi khắc bóng hình
    Cô ơi muôn thuở bình minh ấm nồng

    Con là công chúa má hồng
    Bình minh chiếu rạng phiêu bồng lời thơ
    Thầy cô có phải giấc mơ
    Cho con hạnh phúc đợi chờ vinh sang

    Thưa thầy giớ sách ngàn trang
    Mà con như thấy mênh mang chân trời
    Cầu thầy sống đến trọn đời
    Cô ơi con gởi muôn lời đậm sâu
    (Nguyen Thu Trang)
  19. NHỚ ƠN THẦY CÔ NHÂN NGÀY NHÀ GIÁO:
    NHỚ hoài hạnh đức của cô thầy
    ƠN nghĩa thật là đáng quí thay
    THẦY dạy trò ngoan tròn hiếu thảo
    CÔ dìu trẻ dại vẹn hiền ngay
    NHÂN sinh hiển đạt ghi ơn ấy
    NGÀY tháng thành danh nhớ nghĩa này
    NHÀ nước hằng lưu ngày kỷ niệm
    GIÁO khuyên hậu học nhớ cô thầy.
    (Mai Chất)
  20. Dĩ Vãng:
    ƠN THẦY
    Mái tóc bạc màu bởi nghĩ suy
    Vầng chán nhăn nheo cũng chỉ vì..!
    Thương đàn trò nhỏ còn vụng dại
    Làm sao để chúng vững bước đi..!

    Lưu tâm lo lắng bao mùa thi
    Thầy thức trọn đêm soạn những gì
    Giáo trình ,phương án ôn và luyện
    Toán văn , sử địa,lý sinh kỳ.

    Mỗi năm thầy trò lại chia ly
    Chẳng mong trò nhớ lại tìm về
    Sáu mươi xuân đã dành qua nửa
    Để lại cho đời những nghĩ suy.

    Theo thầy học đạo thủa thiếu nhi
    Ghi tâm khắc cốt một lời thề
    Công thành danh đạt lòng luôn hướng
    Ơn thầy cô dưỡng tuổi còn mê.
    P/s: Học trò xin gửi lời chúc tốt đẹp nhất đến các thầy cô giáo nhân ngày lễ 20/11
    Xin gửi đến thầy cô sự biết ơn lòng kính trọng nhất của Dĩ vãng.
  21. Giang Nguyen:
    Ngày 20-11 sắp đến rồi
    Lòng bồi hồi tưởng nhớ thầy cô
    Người dày công vun trồng dạy dỗ
    Dạy từ bước đi ,từng nét chữ
    Dạy cho tôi nhan cách con người...
    Tuy xa cách hiếm khi găp lại
    Hình ảnh thầy cô vẫn không mờ
    Cha mẹ sinh ra và nuôi dưỡng
    Thày cô cho sự nghiêp thành danh
    Ơn thày cô nguyện xin ghi tạc
    Lời thày cô dạy mãi không quên.
    Tỏ tấm lòng ơn thày cô dạy
    Đóa hoa tươi rạng rỡ kinh dâng
    Hình ảnh thày cô như hoa nở
    Mùa xuân mang sự sống cho đời.
  22. KHÚC HÁT NGƯỜI GIÁO VIÊN:
    Mái trường ngày ấy khắc dấu vào tôi
    Vượt núi băng rừng suối khe chắn lối
    Lớp học đơn sơ nứa tranh đan vội
    Bàn ghế gập ngềnh xiêu vẹo rụng rơi.
    Thương quá đàn em chẳng nói thành lời
    Gieo cấy niềm tin từng đôi mắt trẻ
    Giáo án ân cần nguyện gieo thế hệ
    Gom chút sức mình vì một ngày mai.
    Mỗi ngày đến trường trong nỗi mệt mài
    Dạy bảo ân cần đánh vần luyện chữ
    Con số nhọc nhằn đầu tiên khắc giữ
    Bài toán lớn dần từ số một, hai...
    Mười mấy năm qua đâu phải là dài
    Lớp lớp đàn em nở hoa kết trái
    Lòng ấm niềm vui mỗi khi nhìn lại.
    Yêu lắm con đường dù lắm chông gai.
    Viết văn Nguyễn Du tháng 8/ 2014
  23. Hoa Cuc Vang Anh:
    BÀI THƠ: NGƯỜI LÁI ĐÒ
    (Kỷ niệm năm học mới 2014...Để nhớ một thời đáng nhớ! )
    Trái tim nhỏ nhưng mộng đời ta lớn,
    Viên phấn vàng đã vẽ mấy mươi năm.
    Những chồi non, men theo bước âm thầm,
    Và tất cả đã thành mầm vui sống.
    .............................................................
    Ba mươi hai năm đứng trên bục giảng,
    Ta làm lái đò đưa khách sang sông.
    Vun quén mai sau những đóa xuân hồng.
    Cho đất nước nhiều ước mong thế hệ
    Ba mươi hai năm khì là cô giáo trẻ,
    phận đưa đò trên đất mẹ thân yêu.
    Với tháng năm ta hiểu thật nhiều điều,
    Đem kiến thức dệt thêu hoa gấm Việt.
    Nụ tầm xuân ấp ôm bao tha thiết,
    Trải tình yêu và hiểu biết cho em.
    Những học sinh theo năm tháng nhiều thêm,
    Ta không thể nhớ em là thứ mấy?
    Dòng đời trôi và vẫn trôi như vậy,
    Có môt điều ta thấy ở tương lai,
    Những mầm non được chăm chút tháng ngày,
    Đã có những... anh tài hoa gấm Việt.
    Thời gian trôi vẫn trôi qua biền biệt,
    Người đưa đò.. đã bao khách sang sông.
    Theo tháng năm vẫn ghi nhớ trong lòng,
    Làm nghề giáo chẳng mong gì hơn thế!!!
Mời bạn bình luận cho bài viết "Những bài thơ hay, ý nghĩa về Thầy cô giáo (20-11)"