Những bài thơ tình yêu trong sáng tuổi học trò

November 2, 2014
Tuyển chọn những bài thơ tình yêu thật hay viết về lứa tuổi học trò hồn nhiên, ngây thơ và trong sáng. Đó là mối tình đầu đẹp, đáng nhớ của lứa tuổi còn cắp sách đến trường...
Những bài thơ tình yêu trong sáng tuổi học trò

CHƯA ĐƯỢC HÔN ĐÂU

Tác giả: Người Mang Tâm Sự
Tránh ra không được hôn đâu
Mẹ cha biết được mông đau lắm à
em đây bản tánh thật thà
Anh hôn môi má về nhà ửng lên

Màu hồng mắc cỡ khó quên
Tối ngày chỉ muốn gọi tên nhớ hoài
Bây giờ hôn đở ngón tay
Nếu muốn hôn nữa chạy ngay về nhà

Thăm hỏi ý mẹ ý cha
Mang trầu cau đến làm quà cưới ngay
Tâm tư em đã giải bày
Đồng ý lại nhé ta hoài hôn nhau.
Bài thơ tình yêu tuổi học trò

ĐỪNG LÃNG QUÊN

Tác giả: Ho Nhu
Mùa thu ấy ta gặp nhau hò hẹn
Trao lời yêu hứa giữ vẹn thủy chung
Mặc dù cho có giông tố bão bùng
Lòng kiên định quyết không nung nao dạ

Mùa thu này nắng nhuộm vàng mùa lá
Nhưng tình ta không thể ngã đổi màu
Mặc bộn bề của muôn ngã bể dâu
Tim Hoà quyện để tình sâu hơn nữa

Đã yêu nhau, say nồng như lời hứa
Giữ chung tình bởi điểm tựa con tim
Hạnh phúc nào ta chẳng phải kiếm tìm
Đời muôn vẻ cũng khi chìm khi nổi

Ta bên nhau chẳng điều gì tiếc muối
Mãn nguyện lòng cho vượt trội tháng năm
Khoảng cách nào làm ta thấy nhọc nhằn
Đều gắng sức vượt phăm phăm về đích

Khi bên nhau trao nồng nàn gì địch
Dù vụng về như thuở tuổi đôi mươi
Yêu nồng nàn như chẳng có đất trời
Cho cỏ hoa vẫn rạng ngời xanh sắc

Dấu yêu ơi! Khó khăn gì cũng mặc
Bởi tình ta đã thắm chặt từ lâu
Như cúc vàng, như hoa sữa giữ màu
Thì nhất định giữ bền lâu em nhé.
LIÊN KẾT ĐƯỢC TÀI TRỢ




THƠ TUỔI HỌC TRÒ

Tác giả: Quang Nhựt
Anh xa em, một mùa thi thương nhớ
Mùa lá bay trở lại đã xa rồi
Mái trường cũ nhưng tìm em đâu nữa
Chỉ đường về anh thấy quá xa xôi.

Anh bước thầm hồn nghe tiếng thu rơi
Con đường nhỏ tả tơi ngàn xác lá
Lối quen này chiều nay sao xa lạ
Không nắng vàng mà vàng úa tàn phai

Anh nhớ em...người dưng không gặp nữa
Nhớ mùa thi bảy bữa học chung thầy
Lối em về nắng cuối hạ đắm say
Tuổi mười bảy lần đầu anh biết nhớ

Anh yêu em cũng trong mùa thi đó
Mùa thi qua em bước đi xa
Anh trở lại, mình không còn tái ngộ
Xác thu vàng những kỉ niệm ngày qua.

Em! Đã lâu sao không về thăm lớp?
Hay em quên lối nhỏ nắng hạ rồi?
Quên lớp nhỏ nhà thầy chiều mưa dột
Quên cả con đường hai đứa chung đôi?

Đường đi gần nhưng tình đã xa xôi
Đường trở lại buổi đầu xa dịu vợi
Trên lối thu vàng, mùa thi vẫn đợi
Lá rơi đầy,nên chẳng thấy bước chân em

Nhặt xác thu anh gói tình khờ dại
Xếp vào miền kí ức thẳm trong tim
Bụi thời gian phủ nhạt bóng hình em
Làm sao để phai mờ mùa thi đó?
Thơ tình áo trắng tuổi học trò

HẠ NHỚ

Tác giả: Chưa rõ
Em ơi dĩ vãng nhạt nhòa
Sao anh cứ ngỡ chiều qua tình sầu
Yêu em mãi mãi dài lâu
Mặc em vẫn phụ tình đầu trái ngang

Hạ về Phượng nở hàng hàng
Vẫn che lối cũ tung tăng đi về
Trường xưa in bóng bên lề
Anh buồn nhìn lớp não nề nhớ nhau

Nhớ em nét chữ hồn đau
Dáng em tinh nghịch bên nhau sân trường
Nhớ em tành tập cải luơng
Em vờ hờn giỗi, yêu thuơng ngàn tuồng

Nhớ em những lúc chiều buông
Anh chờ cửa lớp ngóng trông tan giờ
Nhớ em dáng dấp mong chờ
Gặp anh đứng đợi hững hờ làm thinh

Nhớ em dệt khúc ân tình
Mỗi khi hạnh phúc chúng mình bên nhau
Nhớ em môi thắm son màu
Như màu Phượng vĩ nỗi đau chia lìa

Em ơi dĩ vãng nhạt nhoà
Sao anh cứ ngỡ chiều qua tình sầu
Yêu em mải mãi dài lâu
Mặc em vẫn phụ tình đầu trái ngang

Hạ về Phượng nở hàng hàng..
  1. TÌNH HỌC TRÒ Tuổi học trò hồn nhiên trong sáng lắm
    Tình học trò thắm mãi trang giấy trắng
    Tuổi học trò rụt rè trao yêu thương
    Tình học trò chan đầy trời mơ mộng....
    Tuổi học trò luôn khao khát yêu mến
    Tình học trò âm thầm nuôi hy vọng
    Tuổi học trò chất chứa bao kỉ niệm
    Tình học trò sống mãi với thời gian...
    Tuổi học trò và tình học trò theo năm tháng....
    Mãi là dấu chân ghi hằng trong trái tim....
    Hạnh phúc làm sao và trẻ mãi tâm hôn....
    Biết trao đi tình học trò đẹp tình xuân....
  2. TÌNH YÊU TUỔI HỌC TRÒ Thương cho tình tuổi học trò
    nhớ nhau mà cứ giả đò làm ngơ
    ngập ngừng chép vội bài thơ
    hộc bàn hôm ấy lại vờ để quên
    Lá thư không dám đề tên
    gắn trong nhánh phượng gửi bên ấy rồi
    đã lâu không thấy trả lời
    đêm về nhặt cánh phượng rơi mà buồn !
  3. TÌNH YÊU THUỞ HỌC TRÒ Ngồi học tức lưng, bực con tim
    Sao mày lại không, yêu như phim
    Yêu ngay cái lúc vừa thấy pé
    Thì đâu có cảnh "đèn hết tim";
    Ngồi học tức lưng bực cái miệng
    Vốn dữ, gặp bé bỗng hóa hiền
    Uổn công con tim yêu nồng cháy
    Còn mày chẳng dám nói lời thiêng.
    Nãy hỡi con tim, cái miệng ơi
    Ta đố chúng mày lên tới trời
    Chinh phục tất cả chín tầng mây
    Thu về một mối, điểm chín mười.
    ------
    Người e yêu tên là Ái Vân nên mới có cái khổ thơ thứ 3 (kU tÈO)
  4. CHUYỆN TÌNH MÙA THU Ngậm ngùi em nhớ thời đi học
    Ngày ấy anh gọi em con nhóc
    Anh lớn hơn em độ vài tuổi
    học chung cứ ghẹo làm em khóc
    Một sáng tụ trường anh ngẩn ngơ
    Nhìn em xinh tươi như hoa nở
    Từ đó anh say đắm yêu thầm
    Học hành thì dỡ chỉ thích mơ...
    Nhà không cạnh nhau nhưng chung trường
    Chẳng dám nói thương cứ theo sau
    Quay lai ... Anh nhìn , Em mắc cở ...
    Mắt anh ngời sáng như ánh sao
    Kỷ niệm thoáng qua sẽ tan mau
    Tình yêu học trò là hư ảo
    Anh đi trong một chiều Phượng nở
    Ánh mắt đượm buồn lời yêu trao
    Từ mùa hè ấy ta mất nhau...
    Anh đã phiêu bạc ở phương nào
    Một lần giở lại trang lưu bút
    Lòng em vấn vương chút ngọt ngào.
  5. ĐÃ QUA RỒI.. Đã qua rồi thời thơ ngây vụng dại
    Tuổi học trò chẳng đượm chút ưu tư
    Nhặt phượng hồng ép vào những trang thư
    Trao tập vở chép nhau dòng lưu bút
    ...
    Đã qua rồi những xuyến xao từng phút
    Đợi một người mà trong dạ thầm thương
    Rồi theo sau trên suốt cả quãng đường
    Chỉ có thế mà thấy sao đẹp quá !
    ...
    Đã qua rồi những ánh đèn phố xá
    Của một thời mà hai đứa yêu nhau
    Ngước nhìn trời mơ mộng với ngàn sao
    Đời đẹp quá , tình yêu là mãi mãi
    ...
    Đã qua rồi cuộc tình đầy dấu ái
    Những ngày yêu hai đứa quyện bên nhau
    Có còn chăng là những nỗi đớn đau
    Ôi chua xót , sao dòng đời nghiệt ngã
    ...
    Đã qua rồi không còn gì nửa cả
    Khi hai người đã hai ngã chia ly
    Có tiếc thương cũng chẳng biết nói gì
    Nén cay đắng , mà cõi lòng băng giá
    ...
    Đã qua rồi hãy xem như xa lạ
    Chỉ tình cờ mình gặp gỡ thoáng qua
    Đã qua rồi những mộng ước bay xa
    Trong tiếc nuối - tìm thương về kỷ niệm !
    (Thảo Hoangvy)
  6. THU XƯA Mùa thu năm ấy em gặp anh
    Ngỡ ngàng đón nhận tình yêu nhanh
    Năm ấy em tròn mười sáu tuổi
    Bước vào cấp ba ước mộng xanh
    Ngày ấy em còn ngây thơ quá
    Chút tình cho em chỉ thoáng qua
    Em yêu bằng cả trái tim khờ
    Để rồi hụt hẩng bóng người xa
    Em sợ mùa thu nắng nhạt nhoà
    Gió hiu hiu lạnh giọt mưa sa
    Một lần bên anh em run rẩy
    Nhận nụ hôn đầu - Bóng mây qua
    Để rồi thu đi không về nữa
    Ôm mộng học trò nhớ dấu xưa
    Anh xa trường rồi anh vẫn đợi
    Lắng nghe điệp khúc khóc trong mưa
    Em vấn một mình qua lối củ
    Mỗi buổi sớm mai dưới sương mù
    Cặp sách đeo nghiêng chân em bước
    Nghe hồn lảng vảng nhớ mùa thu.
    (Xuyến Trần)
  7. CÒN ĐÂU TUỔI HỌC TRÒ Còn đâu cái thuở ngày xưa
    theo em qua mấy buổi trưa tan trường
    còn đâu những sáng mờ sương
    đếm bao lá rụng bên đường em qua
    Còn đâu áo thả đôi tà
    thẹn thùng gió cuốn mây và tóc bay
    ôm nghiêng tập vở trong tay
    bờ vai em nhỏ cho ngày mộng mơ
    Còn đâu nỗi nhớ thành thơ
    tôi ngồi thả cái ngu ngơ vào chiều
    từ tôi ấp úng lời yêu
    chuyện tình cũng đã thành điều vu vơ
    Còn đâu những tối mong chờ
    cùng cây thông đứng bơ vơ một mình
    bên em phố bỗng lặng thinh
    chỉ bàn tay nắm cái tình ngây thơ
    Còn đâu, đâu nữa giấc mơ
    chỉ còn kỷ niệm ơ hờ ngày xưa ...
    (Nguyễn Ngọc Hùng)
  8. KÝ ỨC HỌC TRÒ Người ta tan học có đôi
    Sao bé tan học lẻ loi một mình?
    Chung đôi một quãng đường sình
    Mà sao mắt bé hay nhìn đâu đâu
    Hỏi tên bé cứ lắc đầu
    Hỏi nhà bé chỉ mây cao trên trời
    Xe ta bé hổng chịu ngồi
    Làm ta lẽo đẽo đơn côi... hai mình
    Chưa yêu, Ta đã thất tình
    Chưa quen ta đã sợ mình xa nhau
    Lời thương chưa nói đã sầu
    Chưa mơ đã sợ mộng đầu chia hai
    Thói đời dù có đổi thay
    Tình yêu áo trắng kô phai sắc hồng
    Ve sầu khóc, phượng trổ bông
    Mai này xa cách buồn ko những ngày
    Nỗi nhớ ai rót cho đầy
    Niềm riêng ai hĩu tiếc hoài bàn tay...
  9. ĐI TÌM MÙA HẠ Tôi vẫn biết thời gian là nỗi nhớ
    Nên làm sao tôi có thể quên người
    Quên đôi mi,quên giọng nói,tiếng cười
    Và những lúc em nhìn tôi hờn trách
    Xa em rồi chắc lòng tôi hiu quạnh
    Và ngẩn ngơ nghe nhịp đập con tin
    Bấy lâu nay vì em mà lạc nhịp
    Qua thật rồi những giây phút gần nhau
    Mùa hạ về khi nỗi nhớ vào sâu
    Trong thâm tâm những nỗi niềm trở lại
    Bay ngang qua những tiếng cười vụng dại
    Ngỡ tôi còn đôi tiếng hát của em
    Thì là xa nên tôi sẽ đi tìm
    Một chút nhớ,chút thương và chút giận
    Khi bằng lăng nở tím cả đường gần
    Khi hoa phượng thắm nồng thêm sắc đỏ
    Ta xa rồi xa mãi rồi hạ mơ
    Thương rất nhiều nhung nhớ biết bao nhiêu
    Xin trả em những gì em chưa hiểu,
    Để một ngày em còn nhận ra tôi.
    (Mây Hạ)
  10. MỘT THỜI Một thời hoa tím mộng mơ
    Sân trường phượng đỏ ngẩn ngơ cỏi lòng
    Tim rung động dạ bồi hồi
    Thẹn thùng đón nhận tình đầu anh trao...
    Đâu còn cơ hội chờ nhau
    Thuyền xưa bỏ bến buồn đau lâu rồi
    Giờ hoài niệm dạ bồi hồi
    Nhớ nhung thương lắm một thời đã qua
    Mưa buồn hay lệ tuôn sa
    Làm dâu xứ lạ lòng ta rối bời
    Chiều về lòng thấy chơi vơi
    Nhớ bao kỷ niệm với người năm xưa
    Một thời hoa bướm luyến lưu
    Một thời dệt mộng bên đời có nhau.
    (Thien Huynh Kim)
  11. HẠ THƯƠNG Xa em phượng đã bao mùa
    Mà lòng còn ngỡ như vừa hôm qua
    Nay mùa phượng vỹ đơm hoa
    Ve sầu gọi nắng vọng hoài cố hương.
    Thương mơ ký ức tháng năm
    Tan trường chung bước nắm tay ngại ngùng
    Đường về đón đợi em qua
    Bên hàng phượng nở say xưa từng ngày.
    Dẫu nay xa cách nghìn trùng
    Lòng còn mộng giấc mình cùng đan tay
    Chờ anh -- hạ đến ngày về !
    Ngập đường phượng nở lối thề chung đôi.
    (Dinh Nguyen)
  12. MÙA HÈ KỶ NIỆM Chiều hè trong nắng nhạt phai
    Mây trời gió thoảng u hoài biểt bao
    Phượng hồng rực thắm một màu
    Gió lay hoa rụng nghiêng chao sân trường
    Ve sầu vang khúc thê lương
    Cổng trường khép kín vấn vương nỗi lòng
    Hè về trong dạ nhớ mong
    Nhớ thời áo trắng,nhớ vần thơ tay
    Đường về tan lớp chiều nay
    Đôi ta chung bóng,chia tay cuối đường
    Em trao cánh phượng ngát hương
    Ép vào trang sách thân thương, đôi dòng
    "Anh ơi,hoa phượng màu hồng
    Xin anh hãy giữ tấm lòng như hoa”
    Duyên tình ta hãy còn xa
    Đường về rẽ khúc,”đôi ta đôi đường
    Gió chiều man mác du dương
    Nắng chiều ngã bóng,“đôi đường đôi ta "
    Xa rồi mấy độ hè qua
    Phượng về, ve gọi sao mà vấn vương!
    Chiều nay đứng dưới cổng trường
    Ve rền ,phượng thắm, nhớ thương một người.
    (Lê Thị Kim Oanh)
  13. NHỚ VỀ KỶ NIỆM
    Hôm về thăm lại mái trường xưa
    Thấy em tôi chợt quá sững sờ
    Phải chăng cô bé cùng chung xóm
    Ô hay ! Em chợt lớn không ngờ
    ...
    Em vẫn hồn nhiên với ngây thơ
    Hỏi tôi : anh đến có chuyện gì?
    Tự dưng tôi thấy mình luống cuống
    Ấp a...rồi nói chuyện vu vơ...
    ...
    Kể từ dạo đó tôi mộng mơ
    Với tôi em là cả trời thơ
    Nỗi lòng muốn tỏ cùng ai đó
    E ngại cho nên vẫn cứ chờ
    ...
    Rồi cũng một hôm thật bất ngờ
    Em nhờ tôi chép hộ bài thơ
    Vào trang lưu bút làm kỷ niệm
    Ghi nhớ một thời tuổi mộng mơ
    ...
    Tâm tình bày tỏ với bài thơ
    Viết trên trang giấy tuổi học trò
    Trao về em đó người em nhỏ
    Dáng tiên tôi nguyện mãi tôn thờ
    ...
    Bài thơ tôi viết chỉ ước mơ
    Ôm ấp tình riêng với duyên hờ
    Gởi trong lưu bút về em đó
    Có thấu lòng tôi mãi đợi chờ
    ...
    Rồi một chiều đông quá sững sờ
    Nhà em rộn rả pháo vu quy
    Âm thầm tê tái lòng chua xót
    Em đã quên rồi mối tình thơ
    ...
    Bây giờ đọc lại những vần thơ
    Sao thấy đắng cay với thẫn thờ
    Em đã xa rồi xa mãi mãi
    Ôm mối bẽ bàng...tình bơ vơ.
    (Thao Hoangvy)