Thơ tình buồn những đêm cô đơn không ngủ

November 18, 2014
Tuyển chọn bài thơ tình buồn viết trong những đêm không ngủ của các bạn thành viên DoPhuQuy's Blog.
Đó là những vần thơ thể hiện tâm trạng cô đơn trong đêm, khi không còn ai bên cạnh. Mọi thứ im lìm dường như tất cả đã chìm vào trong giấc ngủ.


Những buồn trong đêm

ĐỐT VỘI THỜI GIAN

Thơ: Tùng Trần
Bật que diêm đốt thời gian cháy vội
Cho nỗi buồn tắt lụi hoá tàn tro
Của tháng năm tim quặn thắt dày vò
Kiếp nổi trôi như con đò không bến

Cảm ơn ai vì một lần đã đến
Dù giấc mơ không đến hết quãng đường
Cảm ơn đời cho tôi kiếp gió sương
Để biết rằng mình kiêng cường mạnh mẽ

Cảm ơn nhé năm canh tà lặng lẽ
Đã bên tôi chia sẻ những đau sầu
Của tháng ngày mang cuộc sống bể dâu
Đã cưu mang mảnh thân tàn nương náo

Nắng sẽ lên sau ngày dài giông bão
Cho bước đường thôi nghiêng ngã chênh chao
Muốn chôn vùi tất cả những niềm đau
Đốt thời gian..nhanh trôi vào quá khứ

Thứ đã qua thôi không còn níu giữ
Mượn diêm tàn..đốt cháy chữ thời gian.





THAO THỨC

Tác giả: Đức Nguyên
Thức mãi đêm nay với giọt sầu
Cô đơn lạnh lẽo suốt canh thâu
Lòng buồn chất chứa niềm hiu quạnh
Cứ mãi theo ta đến bạc đầu

Cứ mãi đêm dài ngủ được đâu
Sao lòng thổn thức suốt đêm sâu
Nghe tim rỉ rả từng giây phút
Mệt mỏi trong ta tháng ngày sầu

Suốt mãi canh dài thức trắng đêm
Mơ buồn khắc khoải gợi lòng thêm
Ca phê vị đắng từng giọt nhỏ
Khói thuốc mơ màng quyện bóng đêm

Có biết từng đêm tối thật buồn
Ngồi nhìn hút mắt ánh đèn buông
Tâm tư trĩu nặng từng ký ức
Thao thức đêm trường dạ vỡ tuông!

Những bài thơ cô đơn khi đêm về

ĐÊM LANG THANG

Thơ: Tùng Trần
Bước lang thang giữa đêm hè phố vắng
Cho tâm hồn một khoảng lặng bình yên
Vơi bớt đi những suy nghĩ muộn phiền
Và khỏa lấp..quên đi miền ký ức

Muốn chôn hết tất cả vào tiềm thức
Của một thời đau nhức tận trong tim
Con phố buồn chân vẫn bước mỗi đêm
Cứ lanh thang kiếm tìm ta ngày ấy

Tuổi đôi mươi trắng như màu trang giấy
Không ưu phiền chẳng lệ chảy bờ môi
Dù một mình trên phố vắng đơn côi
Vai chẳng lạnh sương trời đêm bao phủ

Bước lang thang trên con đường năm cũ
Ký ức buồn..theo mây vũ cuốn trôi
Nên bây giờ đôi chân bước lẻ loi
Nhưng ấm êm..khi xa rời dĩ vãng.





THƠ TÌNH ĐÊM BUỒN

Tác giả: Người Mang Tâm Sự
Thức đêm mới biết đêm dài
Xa nhau mới biết nhớ hoài tình ai
Yêu người chưa thắm đã phai
Con tim đau nhói đắng cay cõi lòng

Người ơi có biết hay không
Nơi đây em vẫn ngóng trông đợi chờ
Dù cho người có hững hờ
Con tim ngây dại vẫn mơ chung tình.

Thơ hay về nỗi cô đơn khi đêm đến

THƠ BUỒN ĐÊM KHÔNG NGỦ

Ta trở về, một đêm đông giá lạnh
Không ai mong, không kẻ nhớ, người chờ
Con phố nhỏ và cơn mưa bất chợt
Quá thân quen, sao bỗng hóa lạ lùng?

Con đường vắng, một mình ta, một bóng
Tìm nơi đâu, một bóng dáng thân tình?
Một ánh mắt, bờ vai gầy trong gió
Ta si mê, hay cố chấp mong chờ?

Ta đã chọn, một con đường cô độc
Sao vẫn mong một ảo ảnh xa vời?
Ta buông bỏ, kỷ niệm đau năm ấy
Sao vẫn mang, hồi ức nặng vai này?

Ta vẫn biết, sự đời không như mộng
Sao lại buồn, lại nhớ, lại vẫn vơ?
Mưa ướt mắt, hay mắt nhòa ngấn lệ
Giọt lệ này, ta khóc vì ai đây?

CÓ NỖI BUỒN
Thơ: Tùng Trần
Có nỗi buồn..chẳng biết gởi vào đâu
Đành câm nín chôn sâu vào tâm khảm
Cố giả vờ như người không lãnh cảm
Cho cuộc đời bớt ảm đạm thê lương

Có nỗi buồn..khiến lòng mãi vấn vươn
Vẫn trong tim mỗi đêm trường giăng lối
Như giọt sương buông rơi về thật vội
Phủ che mờ ướt đẫm cả mi môi

Có nỗi buồn..chỉ biết giả vờ vui
Vì chẳng muốn thốt ra lời bài giải
Gắng mỉm cười mà hồn như ngây dại
Có nỗi buồn đâu phải dễ sớt chia

Có nỗi buồn..mà mắt lệ đầm đìa
Người chẳng hiểu thì buông lời mai mỉa
Thà một mình ôm nỗi buồn lặng lẽ
Tự nhủ rằng như thế sẽ tốt hơn.





ĐẾN BAO GIỜ..??
Thơ: Tùng Trần
Đến bao giờ đêm trường thôi trăn trở
Cho lời thơ không nức nở lệ sầu
Mùa hạ về chẳng rớt giọt mưa ngâu
Đón bình minh với bao niềm hi vọng

Đến bao giờ được tìm trong giấc mộng
Nụ cười tươi cùng cuộc sống an lành
Dẫu cơ hàn chỉ áo vải mong manh
Tuy nhỏ nhoi nhưng sẽ thành hiện thực

Đến bao giờ những ưu tư chồng chất
Sẽ ngủ yêu chôn cất tận đáy mồ
Con thuyền đời êm ả chẳng nhấp nhô
Của tháng năm sóng xô ngoài biển cả

Đến bao giờ không còn từ nghiệt ngã
Cơn gió xuân mang trả những nụ cười
Để bước đường không hoang vắng lẻ loi
Chỉ thế thôi chẳng mong thêm gì nữa

Đến bao giờ thơ không còn lệ ứa
Câu từ kia chan chứa nỗi đong đầy
Bình yên về xin ghé lại nơi đây
Để xua đi những tháng ngày hỗn độn.

Thơ tình buồn những đêm cô đơn không ngủ

CHỢT NHẬN RA
Thơ: Tùng Trần
Chợt giật mình sau khi tĩnh cơn mê
Bao đắng cay não nề giăng ngập lối
Có phải vì quá dại khờ nông nổi
Yêu một người chưa hề nói yêu ta

Rồi bây giờ mới bổng chợt nhận ra
Với người ta mình chẳng là gì cả
Vẫn cô đơn giữa mùa đông lạnh giá
Giấc mộng nào bổng chốc hoá hư không

Đã vậy rồi còn chi nữa mà mong
Để nỗi đau trong lòng thôi dậy sóng
Quên hết đi những gì từng hi vọng
Dẫu con đường một bóng bước đơn côi

Mưa có dài đến lúc phải tạnh thôi
Thời gian trôi tất cả rồi cũng ổn
Đừng luyến lưu tự làm mình thương tổn
Nhớ chi người đã về chốn mù xa.

ĐÊM BUỒN
Thơ: Ta Mãi Trong Ta
Đêm thổn thức thấy lòng trống vắng
Giữa màn đêm yên lặng buồn tênh
Nghĩ tình như sóng gập ghềnh
Lao chao con nước lênh đênh giữa dòng

Người xa khuất ta mong người nhớ
Hỡi người ơi ta ngỡ hôm qua
Vai kề môi chạm mặn mà
Mà nay trở giấc người xa ta rồi

Chim lẻ bạn ỉ ôi thảm thiết
Người rời xa cách biệt hai phương
Trong ta vẫn ngự má hường
Dù rằng hai lối yêu thương dạt dào..





ĐÊM HỜN DỖI
Thơ: Diệp Ly
Một ngày dài chẳng thấy bóng anh đâu
Em cố gắng ngăn nỗi sầu trăn trở
Người thương ơi thật lòng anh có nhớ
Có biết rằng em nức nở buồn thương.

Đêm lại về cây lá đẫm mù sương
Như giọt lệ đoạn trường trên khóe mắt
Nén nhớ thương bằng bờ môi mím chặt
Khát cháy lòng từng khoảnh khắc bên nhau.

Em ngủ đây cho đêm bớt nghẹn ngào
Trên lối mộng vòng tay nào đón đợi
Giữ thật chặt bóng hình xa vời vợi
Chữ chân tình chỉ chờ đợi người thương.

NÓI VỚI ĐÊM
Thơ: Diệp Ly
Đêm có biết vì sao tôi thao thức
Mảnh tình riêng day dứt cả buồng tim
Hồn chơ vơ như xác lá bên thềm
Lòng trĩu nặng bao nỗi niềm tâm sự.

Đêm có biết vì sao tôi trăn trở
Giọt lệ sầu nức nở buốt lòng đêm
Giấc mơ tan còn ngơ ngác kiếm tìm
Con thuyền ái đắm chìm trong vô vọng

Đêm có biết vì sao tôi đơn bóng
Chờ trăng buông hoài vọng cuối trời xa
Quẩn quanh tìm khi làn gió thoảng qua
Buồn ngơ ngẩn đâu cũng là ảo ảnh.

Đêm có biết ngõ hồn tôi hoang lạnh
Một trời sầu hiu quạnh giữa mùa đông
Bóng người thương còn xa vắng mênh mộng
Tình băng giá như nụ hồng trong tuyết.

ĐÊM CHƠI VƠI
Thơ: Diệp Ly
Đêm lặng lẽ về trong ngàn nỗi nhớ
Trăng chưa về bỡ ngỡ bóng đêm trôi
Nghe niềm riêng thương tiếc mộng qua đời
Dòng tâm sự chơi vơi vùng ký ức.

Bên hiên vắng gió ru tình day dứt
Cho không gian thổn thức khoảng trời thơ
Mây lang thang trong đêm vắng thẫn thờ
Sương đọng giọt phủ mờ bao ước vọng.

Giữa con tim bao khát khao lắng đọng
Tình càng xa ảo mộng cứ tràn dâng
Nhớ và quên nuối tiếc đã bao lần
Con dốc ngược bước chân buồn cô độc.

Đêm chông chênh nhìn đàn sao than khóc
Đêm liu xiu lây lất mảnh tình si
Đêm lang thang nghe tiềm thức thầm thì
Đêm sầu muộn người đi không ngoảnh lại.





TÌM LẠI MỘT GIẤC MƠ
Thơ: Diệp Ly
Đêm lặng lẽ đi qua trong nuối tiếc
Mưa sụt sùi mưa có biết lòng đau
Kể từ ngày hai đứa cách xa nhau
Người yêu hỡi còn chút nào thương nhớ.

Hạnh phúc quá ngọt ngào em cứ ngỡ
Tay trong tay dìu nhau cuối con đường
Ai đâu ngờ trời gây cảnh tan thương
Chia lối mộng chia đôi đường cách trở.

Kỷ niệm xưa muôn đời em ghi nhớ
Đi bên anh phố lạ cũng thành quen
Từng hàng cây bụi cỏ cũng mang tên
Vì tất cả có tình anh trong đó.

Em ngày xưa dại khờ và bé nhỏ
Mà dòng đời lắm giả trá bạc đen
Đợi đêm về tìm lại giấc mơ quen
Tìm hạnh phúc trong triền miên nỗi nhớ.

ĐÊM CÔ ĐƠN
Thơ: Quốc Phương
Lệ sầu giọt mặn bờ môi
Lăn trong nhung nhớ để rồi bâng khuâng
Nhớ người đôi mắt thâm quầng
Mỗi khi trằn trọc nửa phần cô đơn

Đêm về bóng dáng chập chờn
Hỏi người có biết ai hờn vì ai
Sầu đông duyên phận nặng vai
Người còn xa mãi ngày dài đêm thâu

Một mình..chỉ một mình sầu
Nặng tình từ buổi ơ ầu duyên tơ
Năm mong tháng đợi ngày chờ
Chỉ xin người chớ hững hờ được không

Nợ duyên sánh nghĩa tơ hồng
Bình minh ló rạng..ấm nồng thêm vui
Một mình nay cứ ngậm ngùi
Mong sao ngày tháng đẩy lùi hờn ghen.

NỖI NHỚ TRONG ĐÊM

Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn
Em và anh mình còn chi giữ lại
Khi chữ tình mãi mãi đã chia xa
Thì dám đâu mơ tha thiết mặn mà
Bao kỷ niệm đã qua mình níu giữ.

Cuộc đời anh kiếp phong trần lữ thứ
Bước chân chùng lưỡng lự đến rồi đi
Giữa em anh trong suy nghĩ còn gì?
Tình duyên hết ...có khi nào em nhớ.

Gặp lại nhau chắc giờ này bỡ ngỡ
Bởi đâu còn như thuở bước vào yêu
Dù xa nhau nhưng anh vẫn nhớ nhiều
Ôi thương quá biết bao nhiêu kỷ niệm.

Em hãy đi kiếm tìm trong phù phiếm
Ôm vào lòng những diễm phúc đời em
Còn riêng anh...ngồi đếm lá bên thềm
Ôm nỗi nhớ! từng đêm thao thức trắng.

Quang Anh tổng hợp
  1. ĐÊM CUỐI
    Đêm cuối em viết cho người
    Đêm cuối em viết những lời đau thương
    Giã từ người tình gió sương
    Anh đi thôi nhé về nơi phương nào
    Chúng mình không đến được nhau
    Hãy quên kỷ niệm đêm nào ái ân
    Anh trao hạnh phúc một lần
    Ngàn thu vĩnh biệt bước chân bụi trần....
    (Sóng Trào)
  2. ĐÊM MÙA ĐÔNG
    Đêm khuya hiu hắt, lòng băng giá
    Bao nỗi niềm riêng bỗng giật mình
    Buồn vui xen lẫn bao ngày tháng
    Ta đã cố tình cho ngủ yên
    Gió đông ơi, xin đừng thổi nữa
    Ta lạnh lắm rồi, gió đông ơi
    Cần lắm đôi tay ngày xưa ấy
    Sưởi ấm tim tôi lúc đông vê
    (Từ Tâm)
  3. BÀI THƠ: ĐÊM BUỒN
    Tác giả: Trang Nguyễn
    Anh đi mang nửa nụ cười
    Nửa còn ở lại khóc người chốn nao
    Bẽ bàng em ngắm trời cao
    Thầm mong nơi ấy nơi nào anh vui
    Nụ cười duyên thắm hồng tươi
    Trao nhau thuở ấy bồi hồi nhớ thương
    Đêm trăng hò hẹn còn vương
    Bờ môi nồng ấm ngát hương tự tình
    Từng đêm thức trắng một mình
    Nghe đâu đấy gọi hương tình anh trao
    Đêm buồn tim cứ lao xao
    Hỏi anh có biết vì sao em buồn?
  4. ĐÊM LẶNG
    Lá ướt lạnh ... sương giăng rừng vắng
    Rớt xuống trần ... giọt trắng long lanh
    Tàn tro hạt cát mong manh
    Hoá thành cơ thể, vô danh phận người
    Nhịp đập buồn ... tim lười đưa máu
    Phổi hư hao ... nương náu phập phồng
    Óc còn háo hức ước mong
    Mắt đăm, đao đáo ... ngóng trông điều gì?
    (Minh Thiên)
  5. ĐÊM
    Tôi thích đêm vì đêm là khoảng lặng
    Lặng tâm hồn lặng cả không gian
    Vì trong đêm ta dấu được tất cả
    Dấu nỗi buồn cả suy nghĩ trong ta
    Ai đã từng không một lần nói thế
    Hay mỗi người đều có một góc khuất
    Rồi cứ ước cho đêm đừng quá nữa
    Để chốn hoài cái nỗi buồn trong ta !!!!
    (Thai Tuan)
  6. Giang Trần
    Đêm lại về không gian cô đơn quá
    Chỉ ước thầm có ai đó kề bên
    Anh là ai? Sao em chẳng thể gọi tên
    Chỉ thổn thức lênh đênh nỗi nhớ
    Đêm lại về không gian sao khó thở
    Tim u buồn trăn trở những niềm mong
    Nhớ là nhớ! Nhưng nó ở trong lòng
    Không thể tỏ nơi chốn đông qua lại
    Đêm lại về trong lòng không thư thái
    Cứ buồn phiền cứ thấy mãi cô đơn
    Có đôi khi tự ngẫm nghĩ dỗi hờn
    Sao không ngủ tốt hơn nằm đó khóc?
  7. TÂM SỰ CÙNG TRĂNG
    Ta ngắm nàng trăng đêm gió lộng
    Phải chăng nàng thẹn chẳng đầy vơi
    Hay buồn nhung nhớ dường như đợi
    Mây trắng bay về vượt biển khơi
    Cùng ta tâm sự hỡi trăng ơi
    Ta cũng hay trông cuối gốc trời
    Hồn ngẩn về nơi vạn hải lí
    Ao ước một ngày tay chẳng rời
    Hiểu rồi trăng nhé xin đừng thẹn
    Ta sẽ với trăng chờ mãi ai
    Ta biết người xa bao cách biệt
    Nhưng lòng vẫn cứ mong ngày mai...
    (VTK)
  8. CHUYỆN TÌNH XƯA
    Nhớ đến chuyện xưa lòng nặng thêm
    Đêm vắng canh khuya hát khẻ lời buồn
    Nước mắt ai tuôn đôi dòng lưu bút
    Nét mực xanh còn..hạnh phúc vụt bay
    Mộng và đời ta còn có đêm nay
    Người say men rượu kẻ say men tình
    Hôm nay nhắc chuyện chúng mình
    Ôm dòng lưu bút ..biết tình vỡ đôi
    Thôi giờ thì hai đứa hai nơi
    Em ơi ..đừng nhắc tình xưa thêm buồn..
  9. THƠ ĐÊM TỐI
    Trăng lấp lánh sáng soi muôn nẽo
    Bầu trời đêm trong trẽo đầy sao
    Nghe lòng rạo rực xôn xao
    Ngăm nhìn trăng tỏ nao nao cõi lòng.
    Ta thầm ước cầu mong được thấy
    Chị hăng nga sẻ vẫy tay chào
    Và trăng đừng bước qua mau
    Cứ như thế mãi tỏ màu suốt đêm
    Ta đang đứng bên thềm nhìn ngăm
    Anh sao băng chìm đắm lòng ta
    Thời gian thăm thoát trôi qua
    Ru hồn ai ngủ trui troa mất rồi
    (Nguoi Cua Thien Ha)
  10. THƠ THẨN ĐÊM KHUYA
    Đêm khuya thơ thẩn mấy dòng
    Cho vơi tâm sự trong lòng của tôi
    Ngắm nhìn một mảnh trăng côi
    Bỗng đau trong dạ mắt môi cũng sầu
    Nghĩ hoài chẳng biết vì đâu
    Tự dưng cảm thấy nhói đau tim này
    Hay là bởi tại nhớ ai
    Sáng giờ không gặp nên hoài tim đau
    Nhìn trăng rồi tới ánh sao
    Hôm qua vẫn đẹp bỗng màu nay phai
    .....
    (Học Cách Quên)
  11. Linh Thanh Pham
    Lạnh lẽo đêm buồn bởi nhớ ai
    Vì đâu thức trắng những đêm dài?
    Ngoài kia gió lạnh trời băng giá
    Tê tái tim này em có hay?!..
  12. THƠ BUỒN ĐÊM KHUYA
    Đêm khuya sương gió lạnh lùng
    Trăng mờ phai dấu như cùng nỗi đau
    Nhìn lên hỏi các vì sao
    Tình mình còn cách xa nhau bao giờ

    Đêm khuya thao thức mơ hồ
    Mãi trong mộng mị vu vơ kiếm tìm
    Làm sao nói hết nổi niềm
    Chia đôi nổi nhớ con tim dại khờ

    Đêm khuya dư ảnh hững hờ
    Tan vào hư ảo mây mờ sương giăng
    Tâm tình tôi tỏ với trăng
    Yêu anh nhiều lắm dù rằng còn xa

    Đêm khuya lệ ướt nhạt nhoà
    Mong ngày sánh bước có ta có chàng
    (Nàng Út)