Thơ tình buồn những đêm cô đơn không ngủ

November 18, 2014
Tuyển chọn bài thơ tình buồn viết trong những đêm không ngủ của các bạn thành viên DoPhuQuy's Blog.
Đó là những vần thơ thể hiện tâm trạng cô đơn trong đêm, khi không còn ai bên cạnh. Mọi thứ im lìm dường như tất cả đã chìm vào trong giấc ngủ.
Những buồn trong đêm

ĐÊM BUỒN

Tác giả: Trần Thị Giàu
Gió tháng mười ôi sao mà lạnh quá
Ngồi một mình chả biết làm chuyện chi
Muốn online nhưng tìm kiếm những gì
Bạn bè ư có khi không còn nữa

Chắc giờ này mọi người đang đốt lửa
Sưởi ấm tình khi lạnh giữa trời đông
Chỉ mình ta vào lướt vội một vòng
Trên facebook rồi vong về ngủ sớm

Ai giống tôi có cuộc tình vừa chớm
Phải xa lìa sớm hôm chẳng gặp nhau
Nghĩ thật buồn thương nhớ biết là bao
Người tình ơi yêu sao mà khổ thế.
LIÊN KẾT ĐƯỢC TÀI TRỢ




THAO THỨC

Tác giả: Đức Nguyên
Thức mãi đêm nay với giọt sầu
Cô đơn lạnh lẽo suốt canh thâu
Lòng buồn chất chứa niềm hiu quạnh
Cứ mãi theo ta đến bạc đầu

Cứ mãi đêm dài ngủ được đâu
Sao lòng thổn thức suốt đêm sâu
Nghe tim rỉ rả từng giây phút
Mệt mỏi trong ta tháng ngày sầu

Suốt mãi canh dài thức trắng đêm
Mơ buồn khắc khoải gợi lòng thêm
Ca phê vị đắng từng giọt nhỏ
Khói thuốc mơ màng quyện bóng đêm

Có biết từng đêm tối thật buồn
Ngồi nhìn hút mắt ánh đèn buông
Tâm tư trĩu nặng từng ký ức
Thao thức đêm trường dạ vỡ tuông!
Những bài thơ cô đơn khi đêm về

TỰ TÌNH ĐÊM VẮNG

Tác giả: Tuyết Thúy Hằng
Mưa bay đêm vắng nhòa dư lệ..
Khoảng trống buồn lắp cạn bởi gì đây..
Anh ở nơi đâu em tìm chẳng thấy
Bóng nhạt nhoà sương khói mù giăng

Đêm khuya vắng tiếng ai nâng thổn thức
Khẽ lặng thầm từng giọt đắng mềm môi
Anh đâu rồi sao chỉ có mình tôi
Lạc lối giữa cơn côi lạnh vắng

Tôi lặng nghe nỗi niềm sâu lắng
Chìm vào lòng sâu tận đáy tim tôi
Hỡi tim côi... Ôi thôi ngừng nhẹ đập
Nhịp rộn ràng xao xuyến lúc vào yêu...!
Thơ tình buồn những đêm cô đơn không ngủ

THƠ TÌNH ĐÊM BUỒN

Tác giả: Người Mang Tâm Sự
Thức đêm mới biết đêm dài
Xa nhau mới biết nhớ hoài tình ai
Yêu người chưa thắm đã phai
Con tim đau nhói đắng cay cõi lòng

Người ơi có biết hay không
Nơi đây em vẫn ngóng trông đợi chờ
Dù cho người có hững hờ
Con tim ngây dại vẫn mơ chung tình.
Thơ hay về nỗi cô đơn khi đêm đến

THƠ BUỒN ĐÊM KHÔNG NGỦ

Ta trở về, một đêm đông giá lạnh
Không ai mong, không kẻ nhớ, người chờ
Con phố nhỏ và cơn mưa bất chợt
Quá thân quen, sao bỗng hóa lạ lùng?

Con đường vắng, một mình ta, một bóng
Tìm nơi đâu, một bóng dáng thân tình?
Một ánh mắt, bờ vai gầy trong gió
Ta si mê, hay cố chấp mong chờ?

Ta đã chọn, một con đường cô độc
Sao vẫn mong một ảo ảnh xa vời?
Ta buông bỏ, kỷ niệm đau năm ấy
Sao vẫn mang, hồi ức nặng vai này?

Ta vẫn biết, sự đời không như mộng
Sao lại buồn, lại nhớ, lại vẫn vơ?
Mưa ướt mắt, hay mắt nhòa ngấn lệ
Giọt lệ này, ta khóc vì ai đây?
  1. ĐÊM CUỐI
    Đêm cuối em viết cho người
    Đêm cuối em viết những lời đau thương
    Giã từ người tình gió sương
    Anh đi thôi nhé về nơi phương nào
    Chúng mình không đến được nhau
    Hãy quên kỷ niệm đêm nào ái ân
    Anh trao hạnh phúc một lần
    Ngàn thu vĩnh biệt bước chân bụi trần....
    (Sóng Trào)
  2. ĐÊM MÙA ĐÔNG
    Đêm khuya hiu hắt, lòng băng giá
    Bao nỗi niềm riêng bỗng giật mình
    Buồn vui xen lẫn bao ngày tháng
    Ta đã cố tình cho ngủ yên
    Gió đông ơi, xin đừng thổi nữa
    Ta lạnh lắm rồi, gió đông ơi
    Cần lắm đôi tay ngày xưa ấy
    Sưởi ấm tim tôi lúc đông vê
    (Từ Tâm)
  3. BÀI THƠ: ĐÊM BUỒN
    Tác giả: Trang Nguyễn
    Anh đi mang nửa nụ cười
    Nửa còn ở lại khóc người chốn nao
    Bẽ bàng em ngắm trời cao
    Thầm mong nơi ấy nơi nào anh vui
    Nụ cười duyên thắm hồng tươi
    Trao nhau thuở ấy bồi hồi nhớ thương
    Đêm trăng hò hẹn còn vương
    Bờ môi nồng ấm ngát hương tự tình
    Từng đêm thức trắng một mình
    Nghe đâu đấy gọi hương tình anh trao
    Đêm buồn tim cứ lao xao
    Hỏi anh có biết vì sao em buồn?
  4. ĐÊM LẶNG
    Lá ướt lạnh ... sương giăng rừng vắng
    Rớt xuống trần ... giọt trắng long lanh
    Tàn tro hạt cát mong manh
    Hoá thành cơ thể, vô danh phận người
    Nhịp đập buồn ... tim lười đưa máu
    Phổi hư hao ... nương náu phập phồng
    Óc còn háo hức ước mong
    Mắt đăm, đao đáo ... ngóng trông điều gì?
    (Minh Thiên)
  5. ĐÊM
    Tôi thích đêm vì đêm là khoảng lặng
    Lặng tâm hồn lặng cả không gian
    Vì trong đêm ta dấu được tất cả
    Dấu nỗi buồn cả suy nghĩ trong ta
    Ai đã từng không một lần nói thế
    Hay mỗi người đều có một góc khuất
    Rồi cứ ước cho đêm đừng quá nữa
    Để chốn hoài cái nỗi buồn trong ta !!!!
    (Thai Tuan)
  6. Giang Trần
    Đêm lại về không gian cô đơn quá
    Chỉ ước thầm có ai đó kề bên
    Anh là ai? Sao em chẳng thể gọi tên
    Chỉ thổn thức lênh đênh nỗi nhớ
    Đêm lại về không gian sao khó thở
    Tim u buồn trăn trở những niềm mong
    Nhớ là nhớ! Nhưng nó ở trong lòng
    Không thể tỏ nơi chốn đông qua lại
    Đêm lại về trong lòng không thư thái
    Cứ buồn phiền cứ thấy mãi cô đơn
    Có đôi khi tự ngẫm nghĩ dỗi hờn
    Sao không ngủ tốt hơn nằm đó khóc?
  7. TÂM SỰ CÙNG TRĂNG
    Ta ngắm nàng trăng đêm gió lộng
    Phải chăng nàng thẹn chẳng đầy vơi
    Hay buồn nhung nhớ dường như đợi
    Mây trắng bay về vượt biển khơi
    Cùng ta tâm sự hỡi trăng ơi
    Ta cũng hay trông cuối gốc trời
    Hồn ngẩn về nơi vạn hải lí
    Ao ước một ngày tay chẳng rời
    Hiểu rồi trăng nhé xin đừng thẹn
    Ta sẽ với trăng chờ mãi ai
    Ta biết người xa bao cách biệt
    Nhưng lòng vẫn cứ mong ngày mai...
    (VTK)
  8. CHUYỆN TÌNH XƯA
    Nhớ đến chuyện xưa lòng nặng thêm
    Đêm vắng canh khuya hát khẻ lời buồn
    Nước mắt ai tuôn đôi dòng lưu bút
    Nét mực xanh còn..hạnh phúc vụt bay
    Mộng và đời ta còn có đêm nay
    Người say men rượu kẻ say men tình
    Hôm nay nhắc chuyện chúng mình
    Ôm dòng lưu bút ..biết tình vỡ đôi
    Thôi giờ thì hai đứa hai nơi
    Em ơi ..đừng nhắc tình xưa thêm buồn..
  9. THƠ ĐÊM TỐI
    Trăng lấp lánh sáng soi muôn nẽo
    Bầu trời đêm trong trẽo đầy sao
    Nghe lòng rạo rực xôn xao
    Ngăm nhìn trăng tỏ nao nao cõi lòng.
    Ta thầm ước cầu mong được thấy
    Chị hăng nga sẻ vẫy tay chào
    Và trăng đừng bước qua mau
    Cứ như thế mãi tỏ màu suốt đêm
    Ta đang đứng bên thềm nhìn ngăm
    Anh sao băng chìm đắm lòng ta
    Thời gian thăm thoát trôi qua
    Ru hồn ai ngủ trui troa mất rồi
    (Nguoi Cua Thien Ha)
  10. THƠ THẨN ĐÊM KHUYA
    Đêm khuya thơ thẩn mấy dòng
    Cho vơi tâm sự trong lòng của tôi
    Ngắm nhìn một mảnh trăng côi
    Bỗng đau trong dạ mắt môi cũng sầu
    Nghĩ hoài chẳng biết vì đâu
    Tự dưng cảm thấy nhói đau tim này
    Hay là bởi tại nhớ ai
    Sáng giờ không gặp nên hoài tim đau
    Nhìn trăng rồi tới ánh sao
    Hôm qua vẫn đẹp bỗng màu nay phai
    .....
    (Học Cách Quên)
  11. Linh Thanh Pham
    Lạnh lẽo đêm buồn bởi nhớ ai
    Vì đâu thức trắng những đêm dài?
    Ngoài kia gió lạnh trời băng giá
    Tê tái tim này em có hay?!..
  12. THƠ BUỒN ĐÊM KHUYA
    Đêm khuya sương gió lạnh lùng
    Trăng mờ phai dấu như cùng nỗi đau
    Nhìn lên hỏi các vì sao
    Tình mình còn cách xa nhau bao giờ

    Đêm khuya thao thức mơ hồ
    Mãi trong mộng mị vu vơ kiếm tìm
    Làm sao nói hết nổi niềm
    Chia đôi nổi nhớ con tim dại khờ

    Đêm khuya dư ảnh hững hờ
    Tan vào hư ảo mây mờ sương giăng
    Tâm tình tôi tỏ với trăng
    Yêu anh nhiều lắm dù rằng còn xa

    Đêm khuya lệ ướt nhạt nhoà
    Mong ngày sánh bước có ta có chàng
    (Nàng Út)