Những bài thơ tình hay về mùa Đông

October 9, 2014
Tuyển tập những bài thơ tình về mùa Đông hay và mới nhất do các bạn thành viên tự sáng tác và chia sẽ!
Sau chùm thơ tình hay về mùa Thu, xin mời các bạn tiếp tục thưởng thức và chia sẽ những vần thơ tình hay về mùa Đông.

NỖI NHỚ MÙA ĐÔNG

Tác giả: Cà Phê Đắng
Đông lại về mưa buồn rơi lã chã
Lạnh không em khi gió đã giao mùa
Áo anh tặng nay em mặc có vừa
Khăn choàng cổ ngày xưa...em còn giữ?

Tình chúng ta tuy đã là quá khứ
Nhưng hình em anh vẫn giữ chẳng mờ
Không còn anh bên cạnh em nhắc nhở
Phải tự mình chăm sóc...nhớ nghe em

Gió đông về mang giá rét từng đêm
Anh ước được chia cùng em chút lạnh
Chân lạc bước giữa đêm dài cô quạnh
Mãi mơ về thuở hạnh phúc ấm êm

Ngày chia tay trăn trở thức trọn đêm
Đôi dòng lệ ướt mềm trên gối nhỏ
Dù cách xa luôn nhớ về nơi đó
Tình dỡ dang nào có tại chúng mình

Giấu thương đau chôn chặt một mối tình
Chân cố bước tỏ ra mình mạnh mẽ
Và em ơi xin hãy yên lòng nhé
Nỗi đau này thời gian sẽ phôi pha.
LIÊN KẾT ĐƯỢC TÀI TRỢ




BÀI THƠ: CHỚM ĐÔNG
Thơ: Kim Long Nguyễn
Có phải đông về mới sáng nay
Hàng cây lạnh giá dáng khô gầy
Cành trơ trụi lá lòng chua xót
Xác héo thân tàn dạ đắng cay
Cõi tạm nhân sinh đầy sóng gió
Trần gian cuộc sống thoáng mây bay
Ngày xanh vội vã trôi nhanh quá
Bóng xế buồn vương tủi tháng ngày.
Những bài thơ tình hay về mùa Đông

SẦU ĐÔNG

Tác giả: Minh Thu Tạ
Thu đã hết đông sang rồi đó
Hoa cỏ sầu bởi gió mùa đông
Em nghe buốt giá trong lòng
Tim côi thổn thức đôi dòng lệ cay.

Chiều buồn gió thoảng bay hờ hững
Gửi cánh diều lững thững tầng không
Cho em nhắn gửi nỗi lòng
Thương người xa vắng mỏi mong đợi chờ.

Diều thả cánh ngóng chờ tin gió
Mang tin về bầy tỏ yêu thương
Trái tim trao gửi vấn vương
Nơi miền xa ấy yêu thương dạt dào.

Cánh diều vẫn nghiêng trao đón gió
Mong món quà từ gió gửi trao
Nhưng sao chẳng có tin nào
Gió kia hờ hững vẫy chào diều xanh.

Hoa chẳng nở trên cành rực rỡ
Nắng buồn rầu bỏ lỡ bình minh
Trúc xinh vẫn đứng một mình
Diều sầu nhớ gió buông mình đứt dây.

MÙA ĐÔNG ĐẤT KHÁCH

Tác giả: Minh Huy
Giá lạnh âm thầm nhớ kẻ xa
Tìm đâu những phút ở quê nhà
Đô thành khói bụi mờ nhân ảnh
Đất khách sương hàn nhạt bóng hoa
Ngóng đợi bao ngày đau ý bậu
Mong chờ lắm buổi xót tình ta
Đông này dạ gót sầu muôn ngã
Mộng thuở đoàn viên nghĩa đậm đà.
LIÊN KẾT ĐƯỢC TÀI TRỢ




THƠ MÙA ĐÔNG: YÊU ĐI ANH
Thơ: Vân Nguyễn
Có phải đông về..làm anh thêm lạnh
Gió Bấc thoáng qua..càng chạnh lòng hơn
Chờ đợi chi "hỡi trái tim cô đơn?"
Mà không yêu cho đong đầy hơi ấm

Yêu đi anh, bàn tay có người nắm
Dìu dắt nhau trên phố lắm người qua
Rồi cùng nhau vượt những chặng đường xa
Tay trong tay thiết tha từng khoảnh khắc

Yêu đi anh, cho môi mềm khao khát
Nụ hôn nồng đang rạo rực vì yêu
Rồi cách xa lòng nhung nhớ thật nhiều
Gom nổi nhớ bấy nhiêu cho là đủ

Yêu đi anh, để có từng giấc ngủ
Người thức khuya, người nhắn nhủ "ngủ đi.."
Rồi đôi lần biết bảo vệ, chở che
Biết quan tâm, lắng nghe lời tường tận...!!
Tho hay mua Dong

MÙA SANG

(Cong Kute)
Thu đi, đông lại đến rồi
Thời gian như thể nước trôi qua cầu
Nỗi buồn sao mãi khoét sâu
Lòng đau, dạ tủi, tim sầu không thôi..

Làm sao cho hết chơi vơi
Làm sao cho hết kiếp đời chênh chao
Đông về cho nắng hanh hao
Cho cơn gió lạnh buốt vào tận tim...

Ngu ngơ, thảng thốt kiếm tìm
Chút hạnh phúc mọn đang chìm nơi đâu
Đời là cả chuỗi ngày sầu
Đợi khi nhắm mắt, buông câu...hết buồn !

MÙA ĐÔNG VỀ

Thơ: Nguyễn Văn Chiểu
Có phải đông về lạnh lẽo không
Trời khuya gió thổi gợn se lòng
Mơ ngày kết mộng đan tình thỏa
Ước vọng sum vầy mở ngõ thông
Nẻo khuất mưa dầm oanh vẫn đợi
Phương này nắng hạn liễu thường trông
Mong kề má tựa đêm huyền ảo
Sưởi ấm bờ môi đã nhạt nồng.
LIÊN KẾT ĐƯỢC TÀI TRỢ




THƠ TÌNH MÙA ĐÔNG: NGÀY KHÔNG EM
Thơ: Phụng Hải Đăng
Gió bắc tràn về hôm nay
Mây từ đâu đến, mưa bay ướt đường
Chênh chao nỗi nhớ vấn vương
Thu đi để lại mùi hương cốm nồng

Đúng rồi ! Trời đã vào đông
Ở xa em lạnh lắm không giờ này ?
Ra đường mặc áo ấm ngay
Quàng thêm khăn nhé, găng tay đeo vào

Ngoài vườn cây lá xôn xao
Gió lạnh vẫn thổi ào ào từng cơn
Trong phòng một bóng cô đơn
Lo em ướt áo, đường trơn khó về

Mùa đông dài lắm lê thê
Thương em vất vả bận nghề quanh năm
Mặc cho gió rét căm căm
Hàng ngày công việc vẫn chăm chỉ đều

Muốn gửi cho nắng thật nhiều
Giúp em ấm áp là điều anh mong
Ước gì sớm hết mùa đông
Trời trở ấm lại để không bận lòng

Ngồi buồn giở nhớ ra hong
Chỉ ta với lại ngày không em rồi !
thơ hay mùa Đông
BÀI THƠ: TẢN MẠN CHIỀU ĐÔNG
Thơ: Hồng Cẩm
Dạo bước vườn xuân một buổi chiều
Nghe hồn khắc khoải nhớ người yêu
Ngàn năm hẹn ước lòng không đổi
Trọn kiếp chung tình...dạ chẳng xiêu

Dạo bước trường xưa bỗng nhớ người
Hè về góc phượng kín hoa rơi
Tình yêu áo trắng thời hoa mộng
Để lại hồn ta...mãi nụ cười

Dạo bước công viên dạ thẩn thờ
Thu vàng trải nắng nhuộm trời mơ
Nhưng lòng man mác buồn tê tái
Cũng bởi lòng vương...khúc đợi chờ

Dạo bước làng quê khói ngập đồng
Ngồi buồn dõi mắt phía dòng sông
Mơ người lữ thứ hồi quê cũ
Thỏa dạ mong chờ...buổi tiết đông!
LIÊN KẾT ĐƯỢC TÀI TRỢ




CHUYỂN ĐÔNG

Tác giả: Nguyễn Thành Diệu
Vũ trụ thay mùa chuyển sắc Đông
Hồng nhan tủi phận lỡ duyên nồng
Dời canh rũ rượi tìm quanh quẩn
Đổi khắc bơ phờ mộng viễn vông
Đã hận mây trùm se cửa vắng
Thêm hờn tuyết phủ lạnh phòng không
Đường tơ nghẽn lối hồn tơi tả
Hụt hẫng đêm về bởi nhớ trông.
Tho hay mua Dong

MÙA ĐÔNG

Tác giả: Ng Sinh Thủy
Đông về tiết lạnh đu đưa,
Lòng em trống vắng có thừa hay không?
Hay em đang tự dối lòng!
Vẩn yêu, vẩn nhớ, vẩn trông anh về.

Giờ anh đang ở bên mê
Qúa nhiều màu sắc... đường về anh quên?
Đông về ngày tháng buồn tênh,
Mong anh ra khỏi nơi quên ân tình.

Anh về ôm lấy tình xinh,
Bao lời hứa hẹn chúng mình như xưa.
Vẩn yêu, thương mấy cho vừa,
Ru em vào chốn mây mưa bềnh bồng.

Ru em, ru mãi mùa Đông,
Thiên thai một cỏi chung lòng dìu nhau.
Mùa Đông xin chậm qua mau,
Thiên thai chung bước tháng ngày bên nhau..!

MÙA ĐÔNG CỦA TA

Tác giả: Quên Tôi Là Ai
Đông về lắm hạt mưa bay
Còn ta uống rượu, chỉ say một mình
Gác buồn ly trọng ly khinh
Tự ta thổ lộ tâm tình cho ta.

Rượu vô người lắm lời ra
Còn ta say rượu chỉ ca một bài
Khúc buồn thảm khốc bi ai
Hát cho rượu cạn,ngày dài nhanh qua.

Buồn này còn mãi theo ta
Gác buồn rượu cạn còn ta với mình.
LIÊN KẾT ĐƯỢC TÀI TRỢ




BÀI THƠ: ĐÔNG VỀ RỒI
Thơ: Vân Nguyễn
Đông về rồi trời bắt đầu se lạnh
Mang trong lòng nỗi canh cánh suy tư
Nhớ thương ai mà lại cứ chần chừ
Câu hờn dỗi còn dường như lưu luyến.

Gió đông lạnh chợt làm ta xao xuyến
Gợi chút buồn nhớ đến chuyện ngày xưa
Nơi phố nhỏ ai đã từng đón đưa
Của một thời mà nắng mưa chung lối.

Vẫn nhớ lắm lần đầu gặp bối rối
Mong trông chờ bứơc chân vội nhìn xa
Để giờ đây toàn chỉ thấy nhạt nhoà
Từng giọt đắng lại vỡ òa nhung nhớ.

Đông về rồi vần thơ tình trăn trở
Câu với từ ghép bỡ ngỡ phân vân
Viết gì đây mà dạ cứ tần ngần
Để lạc lõng rồi xa dần ẩn khuất.

Phố nhỏ xưa đậm buồn vui chất ngất
Chợt chạnh lòng ta giở lật ngày xưa
Đến hôm nay biết nói sao cho vừa
Đông lạnh vắng chỉ còn mưa sương gió.!
THƠ TÌNH MÙA ĐÔNG: MÌNH HẸN HÒ ANH NHÉ!
Thơ: Vân Nguyễn
Đông về rồi mình hò hẹn anh nhé!
Để mỗi ngày khỏi đơn lẻ ước ao
Mối tình si mà ta vẫn khát khao
Câu yêu thương lời ngọt ngào nhớ mãi.

Trời lạnh rồi anh ơi đừng khắc khoải
Đừng ngó lơ mãi mê mải về ai
Thu đi xa bỏ sợi nắng nhạt phai
Để ngày qua lại giằng dai nỗi nhớ.

Hò hẹn nhau có gì mà bỡ ngỡ
Bao mong chờ nhớ hơi thở sớm trưa
lối phố nhỏ còn đây vẫn như vừa
Chiều lạnh vắng bóng ngừơi thưa mong mỏi.

Đông về rồi vòng tay đang mời gọi
Câu ân tình như len lỏi vào tim
Nhìn dõi theo ánh mắt lại kiếm tìm
Xin đừng thấy khoảng lặng im vời vợi.

Hò hẹn thôi có gì phải nghĩ ngợi
Tha thiết chờ và ngóng đợi nơi đây
Bao vấn vương hạnh phúc dâng ngập đầy
Về cùng nhé ta chung xây mộng ước...!
BÀI THƠ: NỖI BUỒN MÙA ĐÔNG
Thơ: Hà Thu
Đông vội vã xua tan màu nắng
Mang mưa về nằng nặng âm u
Trời xanh khuất bởi mây mù
Nhạc lòng khơi lại khúc ru nghẹn ngào

Yêu dấu hỡi ! Làm sao quên được
Mùa đông xưa mình bước song hành
Gieo mầm ươm dệt tình xanh
Đôi tim hòa hợp mộng lành mơ hoa

Góc phố cũ mưa nhòa trơn lối
Đêm đông buồn chàng vội ra đi
Bỏ em vai nhỏ nặng ghi
Lòng ôm một mối tình si đợi chờ

Bao ngày tháng bơ vơ cô lẻ
Ngóng trông người nuốt lệ sầu tư
Bao nhiêu vần điệu âm từ
Gom vào ngồi dệt tình thư gởi người

Mong chàng hãy về khơi bếp lửa
Sưởi ấm lòng vai tựa kề nhau
Thủy chung son sắc một màu
Trầu xanh quyện thắm bên cau suốt đời

Về đây nhé người ơi em đợi
Đừng để tình xa với tầm tay
Buồn thương chim nhạn lạc bầy
Não lòng ai oán mi cay lệ nhòa.
Quang Anh tổng hợp
  1. Nguyễn Tuấn Đức
    ĐÔNG VỀ
    Mùa thu đi như bước chân vô hình
    Rẽ lối thời gian,trôi về miền hoang dã
    Nơi không có anh,không có em
    Không dỗi hờn lặng câm
    Cũng không có yêu đương hối hả
    Những tờ lịch vô hồn
    Bóc dần năm tháng
    Những tờ lịch trắng
    Phong phanh một ngày mùa đông
    Em về đi,chiều sương tím mênh mông
    Sông đã cạn,dòng ngập ngừng đá sỏi
    Em về đi,lòng còn không bối rối?
    Lá còn xanh,rừng khép vội lòng nhau
    Lời ru buồn,trôi giấc điệp ngàn sau
    Giọt nước mắt mặn mòi lòng bể rộng
    Đưa anh về mùa đông
    Vần thơ se se lòng
    Thấy đêm chập trờn hư ảo
    Thấy mình mong manh vạt áo
    Phải chi
    Mùa thu không cất lời bạc bẽo
  2. Quốc Bảo
    Đông tràng về khi mùa thu hấp hối
    Thiếu vòng tay ấm áp đợi hao gày
    Anh yêu em một tình yêu vừa chớm
    Rồi lặng buồn giây phút nhớ đơn phương
    Anh muốn biết tình yêu kia có thể?
    Đừng để anh chờ với nổi cô đơn!
  3. Mai Ngọc Kiều Oanh
    Hải Phòng mùa này đông cũng sắp sang
    Một mình em bơ vơ nơi phố vắng
    Một mình em với nỗi buồn thầm lặng
    Chợt giật mình thấy sống mũi cay cay...
  4. BÀI THƠ: MÙA ĐÔNG MỚI
    THÁNG ..đông tới lạnh lùng như bão
    MƯỜI ..chín qua đan áo dệt tình
    TIẾT ..trời buốt giá làm thinh
    LẠNH ..hoàng hôn xoã bên mình rẩy nương
    DẦN ..bóng tối xen luồng bỏ nắng
    THEO ..gió thu vẵng lặng ra về

    PHŨ ..mờ khung cảnh triền đê
    MÀN ..hoa bông trắng vò ve trãi đường
    TUYẾT ..rơi rớt thềm vương nhỏ giọt
    TRẮNG ..má đào trên gót bước em
    NGANG ..đây nũng nịu dìu êm
    ĐÈO ..vai anh nhé môi mềm ta trao
    ĐẪM ..dòng ngọt lẫn núng nao
    SƯƠNG ..khuya hãy để muôn màu khẽ yêu.
    (Tấn Phát)
  5. Tân Nhật Thành Đêm cô đơn là một tác phẩm thi phẩm tân nhật thành viết về một mùa đông đầy cô đơn khi cả hai vợ chồng đều thấy cô đơn giữa mùa đông lạnh giá nổi buồn như thăm thẳm đêm đông tác giả đã viết bài thơ này tặng vợ mình khi cô ấy con vương lệ trong giấc mộng ..BUỒN CHO MỘT MÙA ĐÔNG ..
    ĐÊM CÔ ĐƠN
    Đêm cô đơn trong ta buồn thăm thẳm
    Muốn giọt sầu mà lệ chẳng muốn lăn
    Nhắm bờ mi trên sống mũi cay giầm
    Cúi gục đầu ngòi bút giọt lòng đưa
    Đêm cô đơn ngồi buồn vây giá lạnh
    Chiếc đồng hồ sáo rộng tích tắc đưa
    Ngoài đâu xa tiếng gió buồn rít nhẹ
    Tiếng pháo trời vẳng lại đốt đêm côi
    Đêm cô đơn em buồn vương giấc ngủ
    Thấy giọt sầu còn nặng khóe bờ mi
    Cô đơn lẻ em chìm vào giấc mộng
    Để ta buồn ngồi đếm giọt cô đơn
  6. Thư Sinh Nghèo
    MÙA ĐÔNG VẪN LẠNH
    Một mình đối mặt mùa đông.
    Tại sao lạnh thế? Tại không có người.
    Tạo ra được những nụ cười.
    Để luôn ấm áp cùng người ở đây!!!
  7. ĐÔNG VỀ
    Đêm về rũ xác lá lưa thưa
    Gọi khẽ trong vườn đã ngủ chưa
    Ngỏ vắng đìu hiu sương kín phủ
    Buôn làng tỉnh mịch gió về lùa
    Lẻ loi ánh tỏa soi mờ quyện
    Lạnh lẻo chuông lồng khẽ nhẹ khua
    Lác đác trên cành sao ẩn hiện
    Tiết hanh se lạnh báo sang mùa
    (Thắng Nguyễn)
  8. Sang Hong Vu
    Nhớ chiều nào, anh đến thăm em.
    Chiều mùa Đông sương mờ, gió lạnh.
    Hai hàm răng khua nhau lạch cạch.
    Rét tê người, anh vẫn tới thăm em.
    Ngập ngừng, chẳng giám xưng hô anh với em.
    Chỉ Tớ với Cậu ôi sao thật kỳ lạ.
    Thủa học trò sáng trong như nắng Hạ.
    Xa cách, bây giờ Thơ (thẩn) chợt nhớ em.
  9. Nguyễn Hoài Bảo Thi
    Hiu hắc khung trời buồn se lạnh
    Ta thấy mình cô quạnh mù khơi
    Tình yêu chết lặng bên đời
    Lòng như thổn thức chơi vơi ngỡ ngàng
    Ôn kỷ niệm cung đàn tình lỡ
    Để gieo sầu tiếng nợ ái ân !
    Mùa đông lạnh lẽo bao lần
    Mà sao ta nhớ cố nhân vậy kìa !
    Tình là gì ai chia cách biệt
    Ta hỏi người ,người biết hay chăng ?
    Đêm thì chết nữa vầng trăng
    Ngày thì réo rắc lệ hằng đau thương
  10. Phạm Gia Cát
    Tôi vẫn biết mình không còn trẻ nữa
    Như cây già trơ trọi giữa mùa đông
    Nhưng tim tôi lại rực lưả tình nồng
    Hay tôi đã yêu rồi không biết nữa?
    Và tôi cũng biết em còn rất trẻ
    Như cây mùa xuân nẩy lộc đâm chồi
    Em là người thắp lửa trái tim tôi
    Có lẽ nào tôi yêu em,không lẽ?
    Nhưng tôi biết điều đó là không thể
    Vì hai ta ,đôi đũa lệch mà thôi
    Nhưng tim tôi đã bị tổn thương rồi
    Bởi biết quên em là điều không dễ !!!
  11. Acumen
    Gió lạnh đêm về len gác trọ
    Trăng soi rèm cửa - bóng phòng không
    Tìm đâu tri kỉ mùa Đông lạnh
    Để ấm tình anh giấc ngủ nồng
  12. VỀ THĂM MÙA ĐÔNG
    Mùa đông này anh sẽ tìm về thăm lại chốn xưa
    Nhỡ đâu em cũng lặng thầm quay về ngang qua đó
    Nơi lưu giữ từng khoảnh khắc ngày chúng mình gắn bó
    Cả bao đêm tụi mình ngồi mặc sương trời rơi đẫm tóc vai
    Anh sẽ về mà tự xòe nắm lại đôi bàn tay
    Hỏi năm tháng còn níu giữ gì trong kí ức
    Hồi tưởng về bao lần em dỗi hờn thổn thức
    Xem còn giọt nào vẫn đọng lại trên khóe mi...
    Anh tự vấn mình điều gì làm em lặng lẽ bỏ anh đi
    Khi kỉ niệm và sự thông hiểu chúng mình đều đã có
    Luôn cả những dự tính về chặng đường dài vượt khó
    Không lẽ nào tất cả chỉ là những lời dối đùa thôi sao ?
    Anh sẽ về dẫu biết chẳng còn phập phồng nôn nao
    Khi tình yêu giờ chìm sâu dưới lớp đất cằn khô sỏi đá
    Không còn ai chăm tưới nên chẳng thể đơm chồi ra lá
    Lặng lẽ nhìn từng góc nhớ một thuở giờ hóa rêu xanh...
    Anh sẽ về tự mình đi qua con dốc cũ loanh hoanh
    Lượm nắng đông xem còn hường gì hương tình cũ
    Những bài thơ tình anh viết riêng em như lời tự thú
    Chắc hồn mực xanh hôm nào giờ chưa thể rã phai...
    Anh sẽ về dù cho chuyện chúng mình có ra sao đi nữa ở tương lai
    Hàng thông già nhân chứng cho cuộc tình ta chắc sẽ mừng vui lắm
    Và biết đâu em cũng kịp về trao lại anh nụ cười và bàn tay xưa nồng ấm
    Chắc mùa đông này chúng mình không còn lạnh lẽo nữa phải không em...?!
    (Lê Thanh Tâm)
  13. BÀI THƠ MÙA ĐÔNG
    Khi em mang nỗi nhớ về phố thị
    Chờ Đông tàn ngồi đếm cánh tuyết rơi
    Khi mưa Ngâu còn nhỏ giọt chơi vơi
    Ta lạnh lắm vì mỗi chiều lặng lẽ.
    Đi qua lối vắng , rộn ràng bầy sẻ
    Gọi đàn về ủ ấm với đêm đông
    Em cô đơn ôm chiếc gối cô phòng
    Hơi ấm đủ làm tim ta tê tái...
    Khi em mang nỗi buồn về cất lại
    Gói ghém một thời đã bỡ ngỡ cùng nhau
    Ta sẽ âm thầm trong nơi chốn thẳm sâu
    Hạnh phúc nhé Ta chỉ cần em thế.
    (Lap Tran Duc)
  14. BÀI THƠ: YÊU ANH YÊU CẢ MÙA ĐÔNG
    Đông này nồng ấm lửa yêu
    Bên nhau mình dệt thật nhiều mộng mơ
    Lửa yêu đan với vần thơ
    Dịu dàng anh nói mãi chờ nhé em.
    Tim em con sóng chiều lên
    Lời yêu vỗ nhịp ái êm dịu dàng
    Bờ môi anh thật nồng nàn
    Anh trao em cả thế gian tình nồng.
    Yêu anh yêu cả mùa đông
    Không còn gió lạnh, ấm lòng bên nhau
    Vòng tay ôm chặt thật lâu
    Tình yêu khắc thật đậm sâu trong lòng.
    Phút giây hạnh phúc mùa đông
    Không còn giá lạnh ở trong tim mình
    Rực cháy hai ngọn lửa tình
    Yêu thương rực rỡ lung linh say nồng.
    Hạnh Nguyễn 8/10/2014
  15. Vũ Duy Đức
    Sáng ra bờ suối nắng chang chang
    Đông tới mà sao nắng ngỡ ngàng
    Có phải năm nay đông chẳng lạnh
    Để ta ngắm tiếp những "đồi, hang"
  16. CÔNG CHÚA MÙA ĐÔNG
    Nước da trắng má hồng cằm nhọn.
    Mắt long lanh môi thắm tóc hoe vàng.
    Công chúa đến làm ấm lòng thi sĩ.
    Rồi chợt đi như bông tuyết chợt tan
  17. Trong Tri
    Em ra đi giữa mùa Đông giá lạnh
    Lúc Thu tàn hiu quạnh cảnh hoàng hôn
    Để cô đơn cằn cỏi một tâm hồn
    Để một kẻ giận hờn người vong phụ
    Đông về chi mà vô tình níu rủ
    Lá đổi màu cây nghã ngủ giữa Đông
    Sương rơi thêm trên những giọt nắng hồng
    Một kẻ đợi đứng giữa dòng nước mắt,
    Ngày em đi anh không tin sự thật
    Dẫu phủ phàng nhưng chấp nhận mất em
    Cứ như thế nỗi nhớ lại chồng thêm
    Và mỗi đêm anh nén kiềm cảm xúc
    Thời gian trôi qua từng giờ từng phút
    Cũng dần tàn những kí ức trong anh
    Biết con tim nó vỡ nát tan tành
    Nhưng chẳng trách sao em đành bỏ ngỏ
    Anh cảm nhận chiều nay trời đổi gió
    "Đông Bắc" về em có mặc ấm không?
    Người thế anh có thật sự một lòng
    Yêu thương em như là em mong đợi,
    Em vui không sống bên tình duyên mới
    Mùa Đông về,em hạnh phúc với vui không.?
  18. TẠ TỪ
    Cơn mưa đổ, chiều đông xào xạc
    Đong nỗi buồn, man mác xa xăm
    Bóng hình em khuất bao năm
    Mưa rơi loang lỗ, thấu chăng hỡi người
    Tình ngăn cách, bầu trời đổ lệ
    Mưa rì rào, kể lể đau thương
    Bàn tay hơi nóng còn vương
    Nghìn trùng xa cách… thê lương thế nầy
    Hoàng hôn phủ, lấp đầy bóng tối
    Ánh sao khuya, le lói âm u
    Đông về tiễn biệt mùa thu
    Từng cơn gió rít, vi vu ngập lòng
    Gót son bước, sao không quay lại
    Ta tiếc rằng … mình mãi mất nhau
    Em về để lại niềm đau
    Mộng gầy nỡ muộn… thành câu TẠ TỪ…
    (Đoàn Việt)
  19. LẬP ĐÔNG
    Em từng thắp lửa lòng tôi
    Sưởi con tim ấm khi trời vào đông
    Bây giờ càng đợi càng mong
    Em càng lặng lẽ càng không đoái hoài
    Mặc tôi trôi giữa dòng đời
    Hoà cùng đám lá thu rơi buốt lòng
    Em gieo tôi một mầm mong
    Thành cây rồi lặng trời trồng thôi sao
    Em đem vị ngọt tình yêu
    Chỉ treo lơ lửng trên đầu làm chi
    Nên em ! Em cứ đi đi
    Níu người ở níu giữ gì người xa
    Coi như giữa mỗi chúng ta
    Người dưng nước lã tình là hư không
    Tàn rồi đã tắt lửa lòng
    Dễ gì nhóm lại nen chăng làm gì
    Đi đi em hãy đi đi
    Thôi đừng ! Đừng nữa ! Lời gì cũng không
    Thu tàn trời đã lập đông
    Đốm leo lét lửa cuối cùng cũng theo.
    (Nguyễn Thanh Xuân)
  20. BÀI THƠ: NỖI NHỚ ĐÊM ĐÔNG
    Ngoài kia gió lạnh đang về
    Tim tôi buốt giá não nề ai hay
    Ngày xưa hai đứa nơi này
    Bên nhau chung bước đắp xây ân tình
    Thiên đường chỉ có đôi mình
    Bao lời nồng ấm luôn dành cho nhau
    Mộng vàng ngỡ mãi luôn trao
    Ngờ đâu em đã quên bao lời thề
    Bây giờ cách mấy sơn khê
    Người đi kẻ ở tái tê lòng buồn
    Ngoài trời bao giọt mưa tuôn
    Là bao chua xót đêm trường nhớ em!
    (Thanh Linh - 06.11.14)
  21. Hắc
    Đông này lạnh lẽo giống đông xưa
    Khác mỗi tình xưa thoáng qua rồi.
    Chỉ còn gió lạnh với mình tôi,
    Không em tôi lạnh, lạnh thôi rồi.
  22. MÙA ĐÔNG
    Anh có biết đông về giá lạnh,
    Một mình em thao thức đêm dài.
    Tiếng gió rét lòng em se lạnh.
    Nhớ anh nhiều thương lắm anh ơi.
    Anh có biết đông về giá lạnh
    Nỗi nhớ mong anh đợi bao ngày.
    Bên giường nhỏ ấm chăn em đợi.
    Đợi anh về mùa cưới mà anh,
    Anh có biết tiếng gió rét ngoài khe cửa.
    Gió lạnh từng đêm năm tháng em chờ.
    Tuy ấm trong chăn nhưng lòng em giá lạnh.
    Nằm một mình buồn lắm anh ơi.
    Chăn sắm cưới đã hai năm về trước.
    Đợi anh về mùa cưới mà anh.
    Chiếc gối em may còn nguyên lớp vải.
    Để đón anh về chung gối chung chăn.
    Chiếc gối em thêu đôi chim hạnh phúc.
    Có giải lụa mềm mại trắng mà anh.
    Nền vải trắng lòng em trong trắng.
    Dải lụa mềm máu chảy trong tim.
    Anh có biết đông về giá lạnh.
    Lòng anh mong đợi đón em về.
    Anh có hiểu mỗi mùa đông em đợi.
    ấm vì chăn lạnh giá vì tình.
    Mỗi đông về lòng em nhớ lại.
    Nằm một mình buồn lắm anh ơi.
    Chiếc gối em may chờ ngày hạnh phúc.
    Được cùng anh trong chiếc gối đôi.
    Ngày về phép ta làm lễ cưới.
    Anh để đông này hay để đông sau.
    Thời gian nào anh được nghỉ phép.
    Đón em về trong chiếc gối đôi.
    Em rất mừng khi anh trở lại.
    Được gối lên chiếc gối của em.
    Nền vải trắng đôi chim hạnh phúc.
    Trái tim lồng trong chiếc gói đôi.
    Trong im lặng môi em kề sát.
    Em nghẹn ngào khó nói lắm anh ơi.
    Bởi vì thời gian anh đi biền biệt.
    Đến ngày về em sợ mất anh.
    Em bảo anh lại gần em chút nữa.
    Vòng tay em xiết chặt lấy anh.
    Em nghẹn ngào niềm vui xúc động.
    Tuy gần anh em vẫn sợ khi xa.
    Bởi nỗi nhớ tình yêu bốc cháy.
    Đêm hôm nay đông về giá lạnh.
    Ấm vì chăn ấm cả vì tình.
    Anh có biết tháng năm em đợi.
    Vẫn một lòng chung thủy chờ anh…
    (Ông Cụ Non)
  23. MÙA ĐÔNG SỚM
    Anh hẹn sẽ đến thăm em
    Niềm vui chan chứa ước thèm nụ hôn
    Ngóng trông không khỏi bồn chồn
    Thời gian ơi, hãy nhanh hơn chút nào!
    Cho em được thoả ước ao
    Xua đi nỗi nhớ cồn cào tháng năm
    Vậy mà nào có được thăm
    Vì công việc bận anh chăm hàng ngày.
    Hôm nay trời chuyển heo may
    Se se cái lạnh ước tay ấm mềm
    Ước nghe giọng nói dịu êm
    Thì thầm khẽ khẽ nhẹ bên mơ màng.
    Anh ơi sao quá vội vàng
    Về có chốc lát lỡ làng đợi trông
    Chờ mong trở lại hư không
    Mình em trống vắng lạnh đông đầu mùa.
    (Thu An)
  24. BÀI THƠ: MÙA ĐÔNG NHỚ EM
    Vẫn thấy em cười trên lối hoa
    Mây vờn mái tóc nắng giao hòa
    Từ độ cách xa em anh mộng
    Lộng gió ngàn sao cuộn giao thoa .
    Và thoáng em cười với gió đông
    Cho lòng khắc khoải nhớ môi hồng
    Say sưa sầu lắng đêm dài tưởng
    Ánh mắt em màu xanh rất trong .
    Em ơi ! giờ em ở phương nao ?
    Đôi má còn xinh tựa hoa đào
    Mê ly khắc khoải trăng vờn mộng
    Kiếp số phủ phàng anh xuyến xao .....!
    (Nhạt Nhòa)
  25. LẠC MẤT NHAU.. MÙA ĐÔNG
    Ta lạc mất nhau như chim trời cuối bãi
    Nửa hoàng hôn ta không biết tìm đâu
    Cứ lần theo dấu vết tình còn lại
    Ta đi tìm nhau… khi để lạc mất nhau
    Nghe mùi tóc hương xưa quen ...giờ lạ
    Mắt mùa đông buồn như lá phong rơi
    Tháng ngày qua làm mềm tình vất vả
    Trái tim còn một góc ..ta cho người
    Còn nhớ nhau như chim buồn nhớ bạn
    Xa mùa đông về lại chốn yêu đương
    Ta tìm nhau trong giấc mộng bình thường
    Đời lạnh quá biết nơi nào.. cho ta ấm
    Lạc mất nhau khi mưa chiều tắt nắng
    Áo thời gian mỏng như gió đông buồn
    Ru nhau ngậm ngùi..ru đời biển mặn
    Về đâu với trời…. thương nhớ người thương
    Lung linh đời nhớ em mùa đông tím
    Những ngày xa nghe đắng vị sầu đâu
    Ta mất rồi..mặt trời trong mắt biếc
    Nắng ngày đông chỉ còn lại một màu
    Sao không đến tìm ta mà nói dối
    Chốn thiên đàng sao để lạc mất nhau
    Bây giờ đây vui trong những nỗi sầu
    Em có tội …chờ đi ……
    Sẽ đến ngày phán xét
    (Pham Minh Thuc)
  26. MÙA ĐÔNG NHỚ VỢ
    mùa đông lại đến bên thểm
    gió đưa xe lạnh chăn mển lạnh cong
    anh ngồi chờ ngóng đêm mong
    chờ em quay lại vào phòng cùng anh
    duyên trời đã định chia nhanh
    tình yêu mới đuộm trong xanh chút à
    em đi .sao chẳng về nhà
    mùa đông lạnh cóng thân gà trôn sâu
    căn bệnh đưa tiễn triều châu
    em xa anh mãi còn đâu tháng ngày
    buồn thương số kiếp đổi thay
    còn anh cô quạnh nơi này nhớ mong
    mười năm về trước nhớ không
    mùa đông chợi đến mưa giông đã dừng
    ngày anh gặp bé trong rừng
    cây xanh đổ tuyết đã từng có nhau
    lần đầu anh gặp đã mau
    yêu em trọn vẹn cùng nhau hứa thề
    nụ hôn ngày đó vụn về
    hôn em chút xíu lời thề đã xanh
    giờ đây chỉ còn mình anh
    mủa đông đến nữa lanh quanh mỗi nình
    nhớ thương vợ mãi một mình
    đông kia tuyết trắng phủ tình chia đôi.
    (Song Hoàng)